Chương 14

Nhưng Thiều Ninh là giáo viên, bàn tay nào đối với cô cũng rất quan trọng.

Nghĩ đến khoảng thời gian tiếp xúc ít ỏi với cô, hắn hơi do dự.

Hay có lẽ là sự thương hại, hoặc cũng có thể là hắn chưa từng động đến người nào "ngoài chỉ thị".

Tóm lại, Thiều Ninh đã hiểu sai ý của hắn.

Cô ngâm mình trong pheromone ngày càng nồng đậm của hắn, đôi mắt lại đỏ thêm một vòng.

Kẻ gϊếŧ người thấy hai tay cô chống trên sàn nhựa xám, đầu ngón tay cách cưa máy ba mươi centimet.

Chỉ cần gần hơn một chút, máu sẽ phun trào.

Hô hấp hắn rối loạn trong tích tắc, mất tập trung một thoáng, Thiều Ninh lại ghé sát hơn.

Vì vậy, hắn thuận thế quay đầu về phía Thiều Ninh, chuẩn bị đưa ra yêu cầu.

Bỗng nhiên cằm hắn dán lên một đôi môi mềm mại, như cánh bướm đậu lại, chạm nhẹ một cái rồi rời đi ngay.

“Anh rất khó chịu, tôi có thể giúp anh.” Cô nói.

Thiên thời địa lợi nhân hòa.

Thiều Ninh cắn chặt răng, chuẩn bị sử dụng mỹ nhân kế.

Ngoại hình cô không quá nổi bật, chỉ là nước da cô trắng nõn, đôi mắt hạnh trong veo, được coi là thanh tú đáng yêu.

Hiệu quả của mỹ nhân kế có thể đoán trước được, nó sẽ chẳng có tác dụng gì lớn.

Nhưng kẻ gϊếŧ người đã sững sờ tại chỗ.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, bàn tay còn lại của Thiều Ninh vẫn chưa kịp cởi dây trói chân, bàn tay rảnh rỗi kia nhanh chóng vòng qua hắn, chạm vào tay cầm của cưa điện.

Cô nắm chặt tay cầm, vịn tường đứng dậy.

Hắn phản ứng lại trong vòng một giây, cũng đứng lên, đối diện với Thiều Ninh đang cầm cưa điện, không hề có cảm giác nguy hiểm.

Kẻ gϊếŧ người nhẹ nhàng xòe tay, tâm trạng ngược lại không tệ.

Cho dù trong tay cô có một khẩu súng thì cũng vô ích.

Thiều Ninh và hắn đối mặt trong im lặng, hai tay cô xách chiếc cưa điện nặng trịch, trong lòng hoàn toàn không có tự tin.

May mắn thay, cùng lúc đó, bên ngoài cánh cửa vang lên tiếng bước chân rất khẽ.

Kẻ gϊếŧ người bỏ rơi Thiều Ninh, hắn đi vài bước nhảy tới cửa sổ, rồi nhảy xuống.

Thiều Ninh định đuổi theo hắn thì bị dây trói chân vấp ngã.

Cô đổ sầm xuống đất, chiếc cưa điện rơi xuống chân Yến Trinh vừa mở cửa bước vào.

Cảnh sát phía sau hắn đi tới tắt cưa điện, Yến Trinh sải bước tới, đỡ cô dậy.

“Anh...” Cô dụi nước mắt trên mặt, ngượng ngùng hỏi: “Anh là cảnh sát à?”

“Không phải.” Yến Trinh lắc đầu: “Tôi báo án.”

Cảnh sát chạy đến bên cửa sổ nhìn xuống: “Đây là tầng năm, vậy mà hắn lại biến mất rồi.”