Chương 24

Cửa tủ lạnh được mở ra, Lý Thừa Trạch đứng trước tủ lạnh, Thư Mặc đứng bên cạnh, ngập ngừng lên tiếng: "Không cần cũng được, thật ra bây giờ tôi không đói."

Bụng kêu là một chuyện, nhưng thực ra bây giờ cậu không đói thật.

Lý Thừa Trạch quay đầu nhìn cậu: "Cậu không phải không đói, mà là đói quá nên không cảm thấy đói nữa, đúng không?"

Thư Mặc môi hơi mấp máy, nhưng không nói được gì để phản bác.

Lý Thừa Trạch tìm thấy thứ gì đó trong tủ lạnh, rồi xé ra, vừa quay người đã đưa đến bên miệng Thư Mặc: "Nào, há miệng ra."

Thư Mặc cúi đầu nhìn, là một gói thịt nguội ăn liền: "Để tôi tự..."

"A~"

Thư Mặc giơ tay định cầm lấy, nhưng Lý Thừa Trạch đã giơ tay né tránh, rồi lại đưa đến bên miệng cậu lần nữa.

"Để tôi tự cầm..."

"A~"

Thư Mặc định nói mình có thể tự cầm để ăn.

Nhưng Lý Thừa Trạch chẳng thèm cho cậu cơ hội nói hết câu, mà lại một lần nữa cắt ngang cậu.

"..."

Thư Mặc nhìn alpha tuy đang cười toe toét trước mặt nhưng lại đầy ác ý, khẽ thở dài một tiếng, đành phải miễn cưỡng chấp nhận.

Cậu cúi đầu, cắn một miếng thịt nguội cao cấp từ gói thịt trong tay Lý Thừa Trạch.

Lý Thừa Trạch cúi mắt, nhìn đỉnh đầu mềm mại của cậu, tầm mắt lại hạ xuống, nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn ăn thịt trong tay mình của cậu, trong lòng không hiểu sao lại thấy ngứa ngáy, hắn lại một lần nữa cảm nhận được niềm vui khi cho ăn, chỉ là niềm vui này khác với lúc cho mèo và chó trong nhà ăn một cách vi diệu.

Sự khác biệt này nằm ở chỗ... lúc này trong lòng hắn lại có một cảm giác... thỏa mãn khó tả.

Tầm mắt hắn lướt qua sống mũi nhỏ nhắn của Thư Mặc, rồi dừng lại ở đôi môi đầy đặn ươn ướt của cậu, chẳng thể rời đi được.

Khi Thư Mặc nhai thức ăn, từ góc độ của hắn còn có thể thấy một chút đầu lưỡi ẩn ẩn hiện hiện trong miệng Thư Mặc.

Chút đầu lưỡi đỏ au ấy như lưỡi mèo con, tinh nghịch lại nhỏ nhắn đáng yêu, tay Lý Thừa Trạch cầm miếng thịt hơi siết chặt, yết hầu cũng không tự chủ được mà khẽ chuyển động, trong thoáng chốc hoảng hốt ấy, hắn lại có xung động muốn cúi đầu ngậm lấy đầu lưỡi nhỏ ấy để mυ"ŧ mát nếm thử.

Căn nhà đang bật máy sưởi, trong không khí ấm áp của nhà bếp lan tỏa mùi hương lạnh lẽo của gỗ bách.

Nóng lạnh giao hòa, không khí như mang theo chút ái muội ẩm ướt.

Bên ngoài cửa sổ tuyết bắt đầu rơi.

Những bông tuyết trong đêm tĩnh lặng, nhẹ nhàng rơi trước cửa sổ.

Trong căn bếp sáng đèn, Lý Thừa Trạch lặng lẽ nhìn Thư Mặc ăn đồ, trong lòng cũng như có một bông tuyết nhẹ nhàng rơi xuống, gợi lên một gợn sóng khác lạ trong tim hắn.

Ba miếng thịt nguội mỏng tang, Thư Mặc ăn xong rất nhanh, Lý Thừa Trạch tiếc nuối nắm chặt gói thịt rỗng trong tay, tầm mắt dừng lại trên đôi môi của Thư Mặc vì ăn uống mà có chút hồng hào trở lại, các khớp tay cong lên không hiểu sao lại chạm qua.

Thư Mặc theo bản năng ngửa đầu né tránh, cảm giác mềm mại trong thoáng chốc ấy lướt qua khớp tay của Lý Thừa Trạch.

Hắn thu tay về, ngón cái lén lút xoa xoa khớp tay vừa chạm vào môi Thư Mặc, mặt không đổi sắc mà mở mắt nói dối: "Vừa rồi trên miệng cậu dính chút vụn thức ăn."

Thư Mặc giơ tay sờ sờ môi mình, chẳng hề nghi ngờ lời hắn nói, ngược lại còn cảm ơn hắn: "Ừm, cảm ơn."

Lý Thừa Trạch cười lộ ra răng nanh nhọn: "Không có gì~"

Đầu răng hơi ngứa ngáy, ham muốn đánh dấu cùng với tin tức tố nhanh chóng lan tỏa trong không khí mà rục rịch.

Lý Thừa Trạch cúi mắt nhìn beta trước mặt, tin tức tố vô hình như vô số sợi tơ nhỏ từng chút một quấn quanh cậu.

Tin tức tố alpha mùi gỗ bách trong tích tắc, như một tấm lưới săn mồi trói buộc, quấn khắp người Thư Mặc, nhuốm đầy mùi hương của mình lên người cậu.

Mùi hương trái cây ngọt ngào ẩn ẩn hiện hiện bị tin tức tố alpha dụ dỗ ra, Lý Thừa Trạch đã bắt được nó, nhưng tin tức tố của beta lại rất nhạt rất nhạt, nên chỉ trong nháy mắt đã bị tin tức tố alpha nuốt chửng hoàn toàn.

Lý Thừa Trạch nhìn beta trước mặt đã thấm đẫm mùi tin tức tố của mình mà vẫn chẳng hay biết gì, khóe môi càng âm thầm cong lên thêm vài phần, đôi mắt chó con đẹp đẽ cong lên đầy vẻ thích thú~

"Mấy lát thịt nguội và bánh mì sandwich vừa rồi tính bao nhiêu tiền? Để tôi chuyển khoản cho anh."

Thư Mặc nuốt miếng bánh sandwich cuối cùng trong miệng, ngẩng đầu nhìn về phía Lý Thừa Trạch ngồi ở bên kia bàn ăn.

Ban đầu Lý Thừa Trạch định nấu mì cho cậu ăn, nhưng Thư Mặc không muốn phiền phức như vậy.

Cậu thấy trong tủ lạnh của Lý Thừa Trạch còn một cái bánh sandwich nên hỏi xin ăn.

Vì đã khuya rồi, thêm nữa trên đường về Lý Thừa Trạch cũng đã nói bài thuyết trình lần này sẽ khá rắc rối, nên Thư Mặc nghĩ chỉ cần ăn qua loa một cái bánh sandwich là được, vừa tiện lợi lại nhanh chóng.

Lý Thừa Trạch khẽ cười: "Không cần đâu, có bao nhiêu tiền đâu, tôi mời cậu."