Chương 20

Hồi nhỏ cậu một mình đứng ở cổng viện mồ côi, nhìn những cậu bé ăn mặc đẹp đẽ ngoài đường làm nũng với bố mẹ của mình,

Sau khi đi học, cậu lặng lẽ ngồi ở góc cuối lớp, nhìn bạn học tụ tập nô đùa trong giờ ra chơi,

Rồi cả lúc học thể dục, cậu một mình đứng bên ngoài sân bóng rổ, nhìn mấy nam sinh trong lớp hào hứng chơi bóng.

Những nụ cười tràn đầy sức sống ấy dường như chưa bao giờ có liên quan đến cậu.

Lý do cậu bị xa lánh thì muôn hình vạn trạng.

Có vẻ, cậu sinh ra đã là một tồn tại không được yêu thích.

Ngoài Tàng Diệu và hai người kia ra, chẳng ai muốn làm bạn với cậu, cũng chẳng ai thích ở cạnh cậu cả,

Dù có người vì tò mò nhất thời mà muốn tiếp cận, nhưng cũng nhanh chóng cảm thấy chán chường rồi rời đi, giống như trước đây với Trần Tư Viễn vậy.

"A Mặc à, hôm nay đại diện tập đoàn Giang thị mang quà đến cho bọn trẻ, bọn trẻ trong viện đều rất vui."

"Mấy hôm trước nhà họ Tàng nói về việc thành lập quỹ y tế trẻ em, văn bản cũng đã gửi đến hôm kia rồi."

"Viện còn được bổ sung thêm nhiều thiết bị và cơ sở vật chất, bên nhà họ Tầm nói muốn xây ký túc xá mới cho bọn nhỏ, hôm qua cũng cử người mang bản vẽ đến cho ta xem."

Giọng nói của dì viện trưởng truyền đến từ tai nghe, Thư Mặc cúi đầu rửa bồn ba ngăn,

Bọt xà phòng trắng tràn ra trong bồn rửa, rồi bị vết bẩn nhuốm thành một mảng xám đen,

Thư Mặc nhớ lại lần trước ăn đêm, khi nói chuyện với Tầm Liệt và những người khác, cậu vô tình nhắc đến việc cơ sở vật chất và ký túc xá của viện mồ côi đã cũ kỹ,

Cậu chưa bao giờ nghĩ Tầm Liệt và họ sẽ ghi nhớ trong lòng, và còn rộng rãi bỏ tiền ra cải thiện như vậy.

"Ba người bạn cùng phòng của con tốt thật, lần trước đến viện mồ côi chơi với các em cũng rất thân thiện, con thật may mắn khi được làm bạn với họ."

"A Mặc à, tính con trầm tính nội tâm, được kết bạn như vậy thật không dễ, hy vọng các con sẽ luôn giữ mối quan hệ tốt đẹp."

"...ở viện mọi thứ đều ổn, con đừng lo lắng, cứ tập trung học tập và giữ gìn sức khỏe nhé."

"Con biết rồi, dì Tần ạ." Thư Mặc cử động đôi chân vẫn còn hơi đau nhức, rồi nhẹ nhàng nói với người ở đầu dây bên kia: "Dì đừng lo, con sẽ chăm sóc bản thân tốt."

Viện trưởng Tần Thư Dao còn dặn dò thêm vài câu về việc ăn uống của Thư Mặc, nhắc cậu học hành phải kết hợp nghỉ ngơi hợp lý, rồi mới kết thúc cuộc gọi.

Thư Mặc mở vòi nước, rửa sạch bọt xà phòng màu xám đen trong bồn rửa.

Tiếng nước chảy róc rách vang bên tai, cậu đờ đẫn nhìn bọt xà phòng dần dần bị rửa sạch trong bồn.

Những thứ cậu nợ Giang Ngư Thần và họ dường như ngày càng nhiều, và có vẻ, sẽ không bao giờ trả hết được.

9 giờ 55 phút, trung tâm thương mại đã bắt đầu dọn dẹp từ 5 phút trước, nếu không có gì bất ngờ thì quán cà phê sẽ không còn khách nào ghé đến nữa.

Thư Mặc cầm biển "Nghỉ" từ quầy thu ngân bước ra, chưa kịp đi đến cửa.

Thì chuông vàng trên cánh cửa kính của quán cà phê bỗng rung lên dữ dội, phát ra tiếng kêu trong trẻo gấp gáp.

Ngay sau đó một nam sinh cao lớn vội vã đẩy cửa bước vào.

"Cho một ly cà phê đá Americano... à, là cậu à, tay đa năng làm thêm."

Nam sinh cúi đầu nhìn thấy mặt Thư Mặc, ngạc nhiên thốt lên,

Thư Mặc tay vẫn cầm biển đóng cửa, ngẩng đầu nhìn chằm chằm nam sinh vài giây rồi khẽ thở dài nói: "Xin đợi một lát, tôi sẽ đi làm đơn hàng cho anh ngay."

Theo quy định của quán cà phê, chỉ cần chưa đến thời gian đóng cửa hoàn toàn, nhân viên không được từ chối đơn hàng của khách.

Bây giờ còn vài phút nữa mới đến giờ đóng cửa, đã có khách đến đặt hàng, cậu phải tiếp tục làm việc.

Tiêu chuẩn đánh giá của quán cà phê rất nghiêm ngặt, chỉ cần bị khách khiếu nại một lần, thì cả ngày làm việc của cậu coi như công cốc.

"...Lý Thừa Trạch, cậu vừa nói gì về tay đa năng làm thêm vậy? Cậu đang ở đâu thế?"

"Nếu cậu không về làm PowerPoint ngay thì thứ hai này cậu sẽ không kịp nộp bài đâu, lần này là bài tập lớn đấy, giáo sư đã nói rồi, bài thuyết trình này chiếm tỷ trọng rất lớn trong điểm quá trình cuối kỳ..."

"Đệt, cậu còn dám nói, hạn nộp bài đã được đổi sớm lại sao các cậu không ai nói với tôi?" Lý Thừa Trạch cầm điện thoại, bực bội bước vào trong: "Không nói với tôi thì thôi, nhờ các cậu đến giúp tổng hợp tài liệu, thế mà các cậu lại bỏ đi chơi hết."

"Tôi đang ở đâu á? Còn có thể ở đâu nữa? Đang ở quán cà phê mua cà phê, tối nay chuẩn bị thức đêm!"

"Ừm thì... lúc trước tôi quên nói thôi mà, thật sự không cố ý." Giọng nam sinh đầu dây bên kia cười ngượng ngùng: "Tôi vừa mới nhớ ra nên vội vã gọi điện báo cho cậu đây..."

Tiếng ồn ở điện thoại bên kia rất lớn, có thể nghe thấy tiếng nhạc ầm ĩ, khiến Lý Thừa Trạch càng thêm bực bội: "Đồ khốn, bây giờ đã là tối thứ bảy rồi, tôi phải thức đêm từ tối nay mà vẫn không biết thứ hai có kịp nộp bài không."