Tiếng nói chuyện, đùa giỡn vẫn không ngừng vọng đến tai, cả con đường đều nhộn nhịp, náo nhiệt. Thư Mặc chỉ biết nhìn bóng mình dưới chân, cô đơn và mơ hồ bước đi.
Một mình cậu lẻ loi giữa đám đông như một kẻ dị biệt, ánh mắt vô tình của những người xung quanh đều khiến cậu cảm thấy khó chịu như bị kim châm.
Cậu không thích cảm giác này, nhưng chỉ cần ở cạnh Tàng Diệu và những người khác, cảm giác bị kim châm khó chịu đó sẽ biến mất.
Vì vậy cậu thích ở bên cạnh những người trong phòng ký túc, và đặc biệt trân trọng ba người bạn cùng phòng này.
Bên cạnh cậu ngoài Tàng Diệu và hai người kia ra, dường như cũng chẳng còn ai khác.
Những người xung quanh khác.
Dù là bạn học hay đồng nghiệp làm thêm, người có thể trò chuyện lúc rảnh rỗi, người có thể rủ đi chơi cùng lúc nghỉ ngơi, người có thể gọi là thân thiết, dường như... chẳng có một ai cả.
Cậu nhìn theo bóng mình dưới chân đang dần kéo dài ra, rồi ngẩng đầu lên nhìn theo hướng của bóng, chợt thấy bốn nam sinh đang đi thành nhóm phía trước, trong mắt lộ rõ vẻ ngưỡng mộ.
Một người trong số bốn nam sinh đang nói cười phía trước dường như cảm nhận được ánh mắt của cậu, đột nhiên quay đầu nhìn lại.
Thư Mặc tình cờ chạm mắt với người đó.
Cả hai đều ngỡ ngàng trong chốc lát, rồi người kia nhanh chóng quay đầu đi với vẻ mặt vô cảm.
"Sao tự nhiên quay lại nhìn vậy?" Bạn của anh ta thấy vậy cũng quay theo, nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của Thư Mặc liền tò mò hỏi người vừa quay đầu: "Cậu quen người đó à?"
"Không quen." Người kia dứt khoát lắc đầu phủ nhận một cách lạnh nhạt. Thấy bạn mình còn định quay lại nhìn Thư Mặc, anh ta liền kéo tay người đó bước nhanh về phía trước: "Không có gì đáng xem đâu, đi nhanh lên, về chơi game thôi, tối nay..."
Bạn anh ta vừa nghe đến chuyện game là lập tức chuyển hướng chú ý. Phía sau họ, Thư Mặc đứng ngây người tại chỗ, nhìn theo bóng lưng người kia và nhóm bạn dần khuất xa.
Không quen...
Vậy mà rõ ràng hồi năm nhất người đó còn chủ động nói chuyện với cậu, Thư Mặc vẫn còn nhớ tên anh ta - Trần Tư Viễn.
Không khí đêm thu mang theo cái se lạnh thê lương, cơn lạnh như thấm qua da thịt, len lỏi vào tận trong tim, khiến lòng Thư Mặc cũng trở nên lạnh lẽo.
Cậu mím môi, đứng tại chỗ nhìn theo bóng Trần Tư Viễn đang dần khuất xa một lúc lâu.
Xung quanh có từng nhóm người lần lượt đi ngang qua, chỉ mình cậu đơn độc đứng đó, bóng dưới ánh đèn đường kéo dài một cách cô đơn.
Cậu đã từng tưởng Trần Tư Viễn là bạn mình, vậy mà giờ gặp cậu, anh ta chỉ có một câu "không quen", thậm chí còn không muốn nhìn cậu thêm một cái...
Thư Mặc cúi đầu tiếp tục bước đi, trong lòng như có gì đó nghẹn lại, khó chịu đến hoảng hốt.
Hồi mới vào năm nhất, cậu cũng như các sinh viên mới khác tham gia các câu lạc bộ của trường.
Lúc mới nhập học, cậu còn chưa quá túng thiếu, cũng không phải như bây giờ dành hết thời gian rảnh để làm thêm, vẫn còn thời gian tham gia các hoạt động ngoại khóa và làm quen bạn bè.
Vì lúc đó Tàng Diệu và những người khác đều chọn tham gia hội sinh viên, nên cậu cũng đăng ký theo.
Thực ra cậu không đặt nhiều hy vọng vào việc có thể tham gia hội sinh viên, bởi vì lúc đó hội sinh viên rất được ưa chuộng, rất nhiều tân sinh đăng ký, trong đó có nhiều alpha và omega xuất sắc.
Trong điều kiện ngang nhau, các câu lạc bộ thường ưu tiên lựa chọn alpha và omega hơn beta, nên xác suất được chọn của một beta bình thường như Thư Mặc thực sự rất nhỏ.
Nhưng cuối cùng không ngờ cậu vẫn may mắn được chọn, sau đó tham gia ban tuyên truyền của hội sinh viên, và cũng chính tại đó cậu quen biết Trần Tư Viễn.
Ban đầu là Trần Tư Viễn chủ động nói chuyện với cậu trước, anh ta nhiệt tình và vui vẻ.
Hội sinh viên đôi khi có hoạt động rất sớm, phải đến bố trí hiện trường từ khi trời chưa sáng, những lúc Thư Mặc không kịp ăn sáng, anh ta còn chạy đi mua cho cậu trong giờ nghỉ.
Đó là lần đầu tiên Thư Mặc nhận được sự tốt bụng từ người khác ngoài Tàng Diệu và hai người kia, nên cậu cảm thấy bối rối, lại vừa thấy được sủng ái một cách bất ngờ.
Nhưng ngay khi cậu nghĩ mình có thể kết bạn mới, trong câu lạc bộ đột nhiên lan truyền một số tin đồn rất khó nghe về cậu, rồi sau đó thái độ của Trần Tư Viễn với cậu dần dần trở nên lạnh nhạt xa cách, và cuối cùng, dưới áp lực của những lời đồn đại, cậu đành phải chủ động xin rút khỏi hội sinh viên.
Chuyện đó xảy ra vào học kỳ một năm nhất, đến giờ đã hơn hai năm rồi, thời gian tưởng chừng đã trôi qua rất lâu, nhưng cũng như chưa từng trôi qua.
Nếu không phải tình cờ gặp Trần Tư Viễn tối nay, cậu cũng không nhớ ra... trong những ngày đại học của mình, hóa ra cũng từng có một khoảng thời gian thoải mái, bình thường và vui vẻ như thế.