Chương 46

Hôm đó ở trường học không có nhiều giáo viên, văn phòng chỉ có mỗi cô Tiền Yểu. Cô chẳng giữ thể diện cho ai, mở điện thoại ra cho cả hai xem một đoạn video.

Cảnh trong video là phòng thi, hình ảnh ghi lại một người nằm gục ngủ và một người cặm cụi làm bài, cùng với khoảnh khắc một tờ giấy bị gió thổi bay.

Sau đó, hành động Mộc Tắc nhặt tờ giấy lên trông trắng trợn và táo bạo, chẳng hề để tâm đến giáo viên giám thị trên bục, dù vị giáo viên giám thị đó cũng chẳng thèm để ý.

“Các em nhìn đi!” Cô Tiền mặt đỏ gay, đứng bật dậy đập bàn: “Mộc Tắc, trong video này, người nhặt tờ giấy lên là em, đúng không? Mở ra xem đi! Còn em, Kiều Hề, tại sao bạn cùng lớp lại tìm em với tờ giấy đó? Hai đứa trao đổi gì hả? Hay là em nói rõ cho tôi nghe xem? Tôi muốn tìm hiểu kỹ càng!”

“Tây Cao là trường tư, nhưng không có nghĩa là không có nội quy! Gian lận trong thi cử thì thôi không tính, nhưng tay em bị làm sao thế hả? Lại đánh nhau? Làm tay bị gãy à? Thầy chủ nhiệm Tiêu bảo tôi phải để mắt tới em, tôi đã cố gắng canh chừng đủ kiểu, nhưng tôi không thể nào ngăn được chuyện em làm ngoài trường học, Kiều Hề! Em có quên chuyện trong hồ sơ của mình không?”

Kiều Hề vốn đang nhìn cảnh Mộc Tắc ngốc nghếch nhặt tờ giấy trong video, khẽ cười trộm. Nhưng khi lời nói đột nhiên chuyển sang mình, cậu không cười nổi nữa, buông tay, ngẩng lên, vẻ mặt nghiêm túc: “Thưa cô, em không đánh nhau. Tay em bị người khác đánh thành thế này, chỉ là tai nạn. Nếu không, sao chỉ có tay em bị thương?”

Cô Tiền nhìn chằm chằm cậu vài giây, không thể phản bác: “Thôi được, chuyện này tôi không quản được. Nhưng tờ giấy kia thì sao? Em cũng tham gia chứ gì? Tôi nói rõ, giáo viên giám thị hôm đó đã bị đuổi việc rồi. Lúc đầu tôi định gây phiền phức cho hai đứa, nhưng vì chưa rõ tình hình, tôi chưa gọi điện cho gia đình các em. Giờ tự các em nói đi.”

Cô nói xong, quay đầu sang.

“Em nói đi, đại thiếu gia?”

Người đứng bên cạnh, từ nãy giờ im lặng, khẽ động đậy, rút tay ra khỏi túi. Mộc Tắc cầm điện thoại, xem lại đoạn video một lần, rồi cười khẩy.

“Cô Tiền, em nộp giấy trắng, cô lấy cái này để gây phiền phức cho em, em chẳng biết nói gì. Dù sao em không cần, tờ giấy đó chắc gì đã đúng, ai thèm chứ.”

Cô Tiền: “Thế sao người ta lại đưa cho em?”

Mộc Tắc ra vẻ suy nghĩ: “Có lẽ… vì nhà em có tiền? Muốn nịnh bợ em? Hoặc là… bị em mê hoặc? Muốn lấy lòng em để rồi nước chảy thành sông…”

Cô Tiền ngắt lời: “Người đưa đáp án cho em là một Alpha! Em nói mấy chuyện ma quỷ để qua mặt tôi hả? Tôi hỏi lần cuối, em thật sự không biết người đưa đáp án là ai?”

Mộc Tắc cúi đầu, cười nhạt vài tiếng: “Cái này à, hình như từng gặp, trông hơi quen mắt. Nhưng em gặp nhiều người quá, thật sự không nhớ nổi.”

Kiều Hề nhướng mày, cúi đầu cười khẽ, nhưng bị cô Tiền mắt sắc phát hiện.

“Kiều Hề, em cười gì thế? Em biết à? Vậy nói đi.”

Kiều Hề ngừng cười, nhướng mày nhìn thẳng vào mắt Mộc Tắc, che miệng ho khẽ một tiếng: “Bạn học kia đưa cả chục tờ giấy, Mộc Tắc muốn mà không nhận, em thấy cũng phiền. Nhưng hình như cậu ta khá thân với Triệu Quần. Ngày thi em thấy họ nói chuyện, trông có vẻ rất vui. Em không muốn làm phiền nên không để ý. Hình như cậu ta ở lớp 20 thì phải? Ngoài ra em không biết gì đâu, cô hỏi em cũng vô ích. Em không nhận giấy, chỉ liếc qua thôi. Bài em làm còn đúng nhiều hơn đáp án trên tờ giấy đó.”

Mộc Tắc nghiêng đầu liếc cậu: “Triệu Quần?”

“Vâng.” Kiều Hề dang tay: “Triệu Quần. Lần trước ở nhà vệ sinh, em thấy họ nói chuyện rôm rả lắm, chắc quan hệ khá tốt.”

Mộc Tắc nhướng mày, nhìn Kiều Hề vài lần rồi cụp mắt xuống.

“Ừ, quan hệ cũng không tệ. Cô Tiền, cô gọi bọn em tới chỉ vì chuyện này? Em đâu có gian lận, ai làm thì tìm người đó. Không có việc gì thì em về đây.”

Mộc Tắc nói xong, định quay người đi.

“Ai cho em đi? Cả hai đứa cứ lẻo mép ba hoa. Đứng yên đó cho tôi!”

Cô Tiền bước ra, để tránh Mộc Tắc chuồn mất, cô đi đến cửa văn phòng, khóa chặt cửa lại.

Cô nghi ngờ nhìn hai người vài lần, rồi quay lưng đi.

“Đoạn video này, có người nặc danh gửi cho tôi một đoạn ngắn, bên trong chỉ có hai đứa. Nhìn góc quay, chắc là bạn nam kia theo dõi chụp. Tôi không quan tâm cậu ta chụp vì lý do gì, người ta đã về nhà tỉnh táo lại rồi. Còn hai đứa, trong phòng thi thì thì thầm to nhỏ, nhận giấy, ngủ gật. Viết bản kiểm điểm 1000 chữ nộp cho tôi.”

“Dựa vào đâu?” Mộc Tắc là người đầu tiên phản đối, chỉ vào video đang dừng trên điện thoại, bất mãn nói: “Em mới là người bị hại, cô Tiền, cô không thấy rõ sao? Tên kia cố ý, rõ ràng biết trường quản nghiêm, vậy mà còn ném giấy cho em. Hơn nữa, trường quản lý không chặt, để lọt một giáo viên nhờ quan hệ vào đây, liên quan gì đến em? Em không viết.”

Hắn nói năng hùng hồn, khoanh tay, vênh mặt quay đi.

Cô Tiền cầm thước sắt trên bàn đập vào tay Mộc Tắc một cái. Thước sắt kêu vang, đau điếng, khiến Mộc Tắc lùi lại một bước.

Cô lấy một xấp bài thi, đưa cho Kiều Hề.

“Ai bảo là vì chuyện đó mà bắt em viết? Em ngủ trong giờ học thì thôi, đến lúc thi cũng ngủ ngon lành. Em định thi đại học cũng ngủ luôn hả? Có chịu để tâm chút không? Còn em, Kiều Hề.” Cô dừng lại, nhìn vẻ mặt ngoan ngoãn của Kiều Hề: “Đừng tưởng giả vờ vô tội là xong. Em nghĩ tôi không thấy gì sao? Còn 40 phút mà em đã gục xuống bàn. Gục xuống đó làm gì? Tưởng tôi mù không thấy quyển sổ nhỏ tiếng Anh của em à? Thứ đó không được mang vào phòng thi, biết chưa? 1000 chữ, thiếu một chữ là viết lại!”

“Thôi, nhìn hai đứa là tôi đau cả tim. Cút đi, cút hết đi!”

Kiều Hề cong mắt, ôm xấp bài thi, liếc nhìn Mộc Tắc đang đầy vẻ uất ức.

“Dạ, thưa cô.”