- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Thanh Xuân
- Beta Này Thật Hung Dữ
- Chương 40
Beta Này Thật Hung Dữ
Chương 40
Hai chữ cuối cùng được nói ra một cách đặc biệt lạnh nhạt, thậm chí mang theo chút địch ý, như thể cố ý đẩy Mộc Tắc ra xa.
Cánh tay bị nắm lại giật mạnh lần nữa, Mộc Tắc thuận thế nới lỏng lực, để tay Kiều Hề tuột ra. Nhưng hắn không có ý định để người đi, mà bước đến trước mặt Kiều Hề, nắm lấy cổ tay của cánh tay còn lại. Lòng bàn tay tím bầm lộ ra, trông đáng sợ.
“Đi bệnh viện.”
Mộc Tắc lạnh lùng nói, kéo người về phía đường cái. Nghĩ ra điều gì, hắn chuyển sang nắm tay còn lại của Kiều Hề, tiện thể xách luôn chiếc ba lô mà Kiều Hề mang theo.
Kiều Hề bị kéo đi, không thể thoát ra, chỉ đành vừa đi vừa giật cổ tay Mộc Tắc. Tay áo của Mộc Tắc bị cậu kéo đến rối bù, nút áo ở cổ tay bung ra, trên cổ tay xuất hiện vài vết đỏ do Kiều Hề cào.
Không thể dừng bước, Kiều Hề chỉ còn cách dùng miệng để phản kháng.
“Thả ra! Thả ra, tôi bảo thả ra mà cậu điếc à, Mộc Tắc? Thả tôi ra! Tôi còn có việc, tôi không đi bệnh viện! Cậu thả tôi ra!”
Thấy cứng rắn không được, Kiều Hề liền hạ giọng mềm mỏng.
“Mộc Tắc, Mộc Tắc, thả tôi ra đi, tôi còn có việc rất quan trọng. Lát nữa tôi sẽ tự đi bệnh viện, cậu kéo tôi thế này, tay tôi đau lắm.”
Thế nhưng Mộc Tắc chẳng hề dao động, vẫn kéo người ra ven đường, vẫy một chiếc xe.
Hắn quay lại nhìn chằm chằm Kiều Hề, khiến cái miệng đang lải nhải của đối phương im bặt trước vẻ mặt nghiêm túc của hắn.
Hắn chỉ vào cánh cửa xe đã mở: “Tôi biết rõ mình ra tay nặng nhẹ thế nào. Không muốn tàn tật thì mau đi bệnh viện.”
Kiều Hề bị kéo, không thoát ra được, bực bội tặc lưỡi một cái, mặt tối sầm nói: “Lẽ ra tôi không nên can cậu, để cậu với Triệu Quần đánh nhau, rồi bị đưa đến đồn cảnh sát. Thuận tiện gọi phụ huynh với chủ nhiệm lớp đến, hôm sau chuyện này sẽ lan truyền khắp trường, cậu sẽ bị đình chỉ học. Rồi sau đó về nhà tỉnh táo lại. Chắc cậu không thích ở nhà lắm đâu nhỉ? Dù sao cậu không đi cổng chính mà cứ phải trèo tường, chắc đó không phải sở thích của cậu đâu, đúng không?”
Cậu mang vẻ mặt khıêυ khí©h, chờ mong Mộc Tắc tức giận mà thả cậu ra. Nhưng không những Mộc Tắc không thả, mà còn hứng thú nhìn cậu, hỏi: “Sao cậu biết được?”
Mộc Tắc vừa hỏi, vừa không quên ném ba lô của Kiều Hề vào xe, kéo người vào trong, ngồi xuống, đóng cửa lại, rồi báo địa chỉ bệnh viện. Sau đó, hắn mới tiếp tục câu hỏi vừa nãy.
“Còn nữa, cậu hỏi tôi nhiều vấn đề thế, giờ tôi cũng phải hỏi cậu. Sao lại hứng cú đấm đó? Tự tìm đau đớn cho mình à?”
Kiều Hề chớp mắt một cái, rút tay ra lấy điện thoại, vừa gọi vừa đáp lời Mộc Tắc: “Cậu đoán xem.”
Mộc Tắc nghe xong nhíu mày, giơ tay định nói gì đó, nhưng bị Kiều Hề phẩy tay cắt ngang.
“Alo, dì ơi.” Kiều Hề gọi điện: “Cháu có thể sẽ ra muộn hơn nửa tiếng. Khi nào cháu đến nơi, cháu sẽ liên lạc lại với dì, dì đợi cháu một chút được không ạ?”
Sau khi hẹn lại thời gian với người kia, Kiều Hề cất điện thoại, rồi tiếp tục chủ đề vừa nãy với Mộc Tắc.
“Cậu tò mò lý do tôi hứng cú đấm đó à? Nhưng lý do có hơi quá đáng, tôi nói ra cậu sẽ không giận chứ?”
Cậu cong cong mắt, trên mặt lộ ra nụ cười giảo hoạt, khóe miệng khẽ hiện lúm đồng tiền không rõ ràng, trông cực kỳ giống một con cáo tinh ranh.
Mộc Tắc dựa vào ghế xe, hơi nghiêng đầu nhìn Kiều Hề.
Vài giây sau, hắn đáp: “Nói đi.”
Kiều Hề nhướng mày: “Tên Triệu Quần đó hình như rất sợ chọc giận cậu, nên chỉ dám gây sự nhỏ nhặt với cậu. Cậu mà nổi giận một chút, cậu ta sợ đến mức không dám hó hé. Ngay cả Tiêu Diên cậu ta cũng chẳng dám đυ.ng vào, đúng là hèn.”
Mộc Tắc cười lạnh: “Vậy nên cậu muốn được đối xử như thế à?”
Hắn dừng lại, đột nhiên ngồi thẳng người, buông tay đang khoanh trước ngực, nhíu mày nhìn Kiều Hề, giọng điệu dần trở nên bực bội.
“Cậu nghĩ tôi cũng giống cậu ta, ỷ thế hϊếp người à? Cậu nhìn kiểu gì vậy?”
Mộc Tắc như một con mèo xù lông, nếu không vì nóc xe giới hạn và tài xế phía trước không ngừng liếc nhìn, có lẽ hắn đã vừa nói vừa nhảy dựng lên.
Kiều Hề kéo ba lô của mình lại, tay còn lại đặt trên đùi: “Nộp bài trắng, trốn học, còn đánh nhau, nhiều chuyện như vậy mà Tiền Yểu cũng chẳng làm gì cậu, cũng chẳng ai dám giục cậu nộp bài tập.” Cậu bẻ từng ngón tay, đến ngón cuối cùng thì ngừng lời: “Chẳng phải giống nhau sao? Tôi nói sai à?”
Mộc Tắc cứng họng: “Tôi không ngu như cậu ta.”
Kiều Hề bĩu môi: “Ồ, rồi sao nữa?”
Mộc Tắc cảm thấy như quả bóng bị chọc mà không thủng, bất lực. Hắn nghiến quai hàm, không nói nữa, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Ban đầu, hắn tưởng mình bị Kiều Hề chọc tức nên không muốn nói chuyện, nhưng khi gần đến bệnh viện, hắn bất ngờ quay lại.
Hắn nói: “Tôi không giống cậu ta. Tôi có thể giúp cậu ngăn tên đó quấy rầy, nhưng nếu tôi không có mặt mà cậu gặp rắc rối gì, thì không liên quan đến tôi.”
Kiều Hề hài lòng gật đầu: “Vậy là đủ rồi!”
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Thanh Xuân
- Beta Này Thật Hung Dữ
- Chương 40