Chương 26

Kiều Hề bước đi vài bước, định ngồi xuống chờ một chút, cùng lắm thì về nhà bị mắng một trận. Ý nghĩ còn chưa kịp xác nhận, cậu đã thấy người kia từ xa đẩy xe đạp tiến lại gần.

“Ồ, học sinh giỏi còn đi đánh nhau à?”

Kiều Hề không đáp lời, nhưng Mộc Tắc đã tiến đến trước mặt, hỏi một câu khiến Kiều Hề vừa ngạc nhiên vừa chẳng bất ngờ.

“Cậu định về bằng cách nào?”

Lần trước có thể là Mộc Tắc tốt bụng bất ngờ, lần trước nữa là vì vết thương của cậu có chút liên quan đến Mộc Tắc, đối phương không muốn rước phiền phức. Nhưng lần này chẳng có lý do gì, sao tự nhiên lại hỏi cậu chuyện này?

Kiều Hề ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ nghi hoặc trên mặt hiện rõ. Mộc Tắc liền giải thích trước khi cậu kịp mở miệng: “Buổi tối ở khu vực trường học này căn bản không gọi được xe. Cậu hình như không biết đi xe đạp, đúng không? Hay là định chạy bộ về?”

Nói xong, hắn liếc nhìn Kiều Hề từ đầu đến chân.

“Cậu chắc không ngốc đến mức đó đâu, vậy cậu định về kiểu gì?” Hắn thuận tay vỗ vào yên xe, “Nếu không thì cầu xin tôi—”

“Có chuyện gì à?” Kiều Hề đột nhiên đứng dậy, trừng mắt nhìn Mộc Tắc, ba lô trên vai khẽ nhúc nhích. Khi đối phương bị nghẹn lời, cậu cất bước bỏ đi.

Kiều Hề đi theo hướng xe buýt rời đi. Hai người đứng đây đã lâu, thầy cô ngoài cổng trường cũng đã về hết, trên đường lớn chỉ còn lại vài chiếc xe tư nhân thỉnh thoảng chạy qua, không thấy bóng dáng một chiếc taxi nào.

Mưa vừa tạnh, nhưng gió vẫn thổi mạnh bên ngoài. Thời tiết lạnh hơn mấy ngày trước. Kiều Hề đi một lúc, mặt lạnh buốt, cậu kéo mũ áo trùm lên, nhìn thời gian chờ xe lâu lắc trên màn hình điện thoại, khẽ cắn môi rồi gọi cho ông nội Kiều.

Bên kia có lẽ đang sốt ruột chờ, nên bắt máy rất nhanh, vừa mở miệng đã hỏi Kiều Hề đang ở đâu: “Cháu ở đâu thế? Sao giờ này còn chưa về nhà? Có phải đi hiệu sách gần đây không? Nếu đi thì phải nói sớm với ông chứ! Ông đi đón cháu, thằng bé này, sao muộn thế này mà chưa về nhà!”

Nghe ông định ra ngoài, Kiều Hề vội ngăn lại: “Ông nội, không cần đâu, cháu đang ở hiệu sách đây, lát nữa về ngay. Lần trước không mua được vở bài tập, vừa nãy mải chọn nên quên nhắn tin cho ông. Ông đừng ra ngoài nhé, cháu lát nữa sẽ về nhà.”

“À, ừ,” tiếng sột soạt bên kia điện thoại ngừng lại, ông lão thở dài, “Cháu nói thật chứ, có đúng là đang ở hiệu sách không? Sao ông nghe thấy tiếng gió? Nói thật với ông, có phải cháu đang ở chỗ khác không?”

Kiều Hề biết không giấu được, liếc nhìn con đường trống trải bên cạnh, rồi thấy Mộc Tắc ở đằng sau, chậm rì rì đạp xe theo cậu.

Thấy Kiều Hề quay đầu lại, Mộc Tắc đạp mạnh bàn đạp, phóng xe đến trước mặt cậu, rồi chỉ tay về phía ghế sau.

Hắn nhếch môi nói: “Sao, không đi nổi hả? Muốn tôi chở không? Cầu xin tôi đi...”

“Ông nội, cháu đang ở cùng bạn học đây, lát nữa về ngay, ông đừng ra ngoài nhé,” Kiều Hề cắt ngang lời hắn, nhanh chóng nói với người ở đầu dây bên kia. Rồi cậu giơ điện thoại lên, đưa sát vào tai Mộc Tắc, “Nói một câu đi.”

Mộc Tắc hơi ngớ ra, theo lệnh của Kiều Hề mở miệng ậm ừ vài tiếng: “À, ừm, đúng là đang ở cùng cháu.”

Nói xong, chiếc điện thoại bên tai đã bị thu lại. Hắn nhìn theo, thấy chủ nhân của điện thoại che miệng nói gì đó với đầu dây bên kia. Có lẽ hắn nghe được, nhưng cánh tay đưa điện thoại tới lạnh buốt, lạnh đến mức khiến Mộc Tắc thoáng sững sờ, quên mất Kiều Hề đã nói gì.

Trong lúc hắn ngây ra, người bên cạnh đã cất điện thoại.

Kiều Hề liếc nhìn hắn, mím môi hỏi: “Chở được không?”

Mộc Tắc bị đôi mắt mang ý cười kia cuốn hút, không kiềm được gật đầu. Đến khi người kia ngồi lên xe, ôm lấy eo hắn, Mộc Tắc mới muộn màng tự nhủ trong lòng.

Chẳng phải hắn tới để xem kịch, chờ cậu cầu xin hắn sao?

Nhưng ý nghĩ nghi hoặc vừa mới lóe lên, một tiếng hắt hơi nhẹ nhàng từ phía sau lưng đã kéo sự chú ý của Mộc Tắc. Hắn liếc nhìn ra sau, giảm tốc độ đạp xe, rồi nói: “Lạnh thì nói, cậu có thể úp mặt vào lưng tôi, tôi sẽ đạp chậm lại.”

Sau đó, hắn cảm nhận được một trọng lượng nhanh chóng áp vào lưng mình, thậm chí còn mang theo chút hơi ấm, có lẽ là cả khuôn mặt đều dán vào lưng hắn. Hô hấp của Mộc Tắc bất giác chậm lại, rồi nghe thấy Kiều Hề rầu rĩ nói một tiếng “Cảm ơn”.

Mộc Tắc im lặng một lúc lâu, không đáp lại.

Đến khi cả hai về tới khu dân cư, Kiều Hề xuống xe, thấy Mộc Tắc không có ý định trả xe đạp công cộng lại, liền gọi hắn.

“Cậu đợi tôi một chút, tôi đi mua ít đồ.”

Mộc Tắc nhìn người kia bước vào siêu thị gần đó, lẩm bẩm: “Cậu mua đồ thì liên quan gì đến tôi.”

Dù nói vậy, hắn vẫn dựng xe cẩn thận, dựa vào tủ kính bên đường, lôi điện thoại ra lướt. Hắn lướt hết cả ứng dụng, mãi đến khi người nói đi mua đồ mới quay lại.