Chương 9

Giang Thần và Cố Hâm quen nhau trong tiểu khu, cùng nhau lớn lên, nhưng luôn có lớn nhỏ. Trong mắt phụ huynh, trẻ con lớn hơn một tháng cũng là lớn.

Từ nhỏ, họ đã thích bắt Giang Thần gọi Cố Hâm là anh, nhưng thời kỳ nổi loạn của Giang Thần đến khá sớm. Cậu không muốn gọi Cố Hâm là anh, vì trên cậu có một chị gái, chị gái thường bị bố mẹ đánh, đôi khi chị còn đánh cậu, cậu cảm thấy có anh cũng sẽ bị đánh nên sống chết không chịu gọi Cố Hâm là anh. Dần lớn lên, cậu hiểu chỉ cần có nhu cầu gì, gọi Cố Hâm là anh thì có thể được thỏa mãn, rồi cậu càng keo kiệt mở miệng, vì hai chữ "anh trai" chỉ có tác dụng lớn trong một số thời điểm thôi.

Cố Hâm bị tiếng "anh" này gọi cho sững sờ, nhất thời tim đập có chút khác thường, không biết có phải vì tiệm mala tang đông người khiến nhiệt độ tăng cao hay không mà anh đã bắt đầu đổ mồ hôi.

Lý trí anh vẫn còn, game sẽ ảnh hưởng học tập, thi cuối cấp của Giang Thần cũng là anh giúp ôn luyện một thời gian mới theo kịp.

Khó trách sau khi anh chuyển trường năm lớp sáu, thành tích của Giang Thần lao dốc, hóa ra nguyên nhân ở đây. Giang Thần chơi game không bao giờ kiềm chế, tự chủ quá kém.

Cố Hâm kiên trì: "Thẻ game giảm một nửa."

Giang Thần không hài lòng: "Không phải chứ, tôi đã gọi cậu là anh rồi, cậu khi nào trở nên khó nói chuyện thế."

Vệ Mông nói nhỏ: "Tôi gọi cậu là bố rồi, cậu còn không cho tôi mượn thẻ game chơi."

Hắn nhận được một cái đá của Giang Thần, Vệ Mông đau đến nhe răng.

Cố Hâm: "Còn ba cái."

Giang Thần giơ tay cầm thìa và đũa: "Được thôi." Thẻ game là mệnh môn của cậu.

Tưởng Nhất Bách hôm nay được mở mang tầm mắt, Cố Hâm trước đây là cỗ máy học tập, chưa từng thấy mặt sinh động thú vị thế này. Anh ngay cả vận động cũng không có quá nhiều biểu cảm, căn bản không giống một thiếu niên. Đến khi lên cấp ba, mấy ngày nay, hắn ta mới dần phát hiện Cố Hâm còn có mặt khác.

Hắn ta cười: "Này, lát nữa có chơi bóng không."

Vệ Mông gật đầu: "Chơi, Giang Thần cậu không chơi hả?"

Cố Hâm nhìn Giang Thần ăn đến mũi đổ mồ hôi, đưa tờ giấy ăn, nói: "Cậu cũng chơi một lúc?"

Mệnh môn của Giang Thần vẫn bị nắm: "Cũng được."

Tưởng Nhất Bách: "Vậy chúng ta gọi thêm hai người, ba đấu ba."

Vệ Mông hơi bất ngờ: "Thần Nhi, buổi trưa cậu không chơi bóng mà?"

Giang Thần nhìn thời tiết bên ngoài, khá bất đắc dĩ: "Chỉ chơi mười phút."

Cố Hâm biết mười phút thực sự là giới hạn vận động ngoài trời của Giang Thần.

Bốn người ăn trưa xong từ từ đi đến sân bóng, sân trong nhà đều bị đàn anh chiếm dụng, họ chỉ có thể đánh ngoài trời.

Khai giảng dạo này, Cố Hâm vì bóng rổ nên quen không ít bạn mới, thấy họ đến, lập tức gọi họ qua đánh bóng.

Nhìn thấy Giang Thần sắp lùi về bóng râm, Cố Hâm nhanh tay kéo cậu: "Mười phút."

Giang Thần trong lòng đều là kháng cự với ánh nắng cháy như thiêu như đốt: "Nhưng nắng lắm."

Cố Hâm nhìn chằm chằm cậu, Giang Thần đối mặt với anh ba giây, mắt Cố Hâm rất đẹp, có thể chiếu ra bóng của Giang Thần, trong lòng cậu có chút bồn chồn, chắc là nóng.

Giang Thần thay đổi trạng thái lười biếng: "Thật là, cứ bắt tôi chơi bóng."

Cố Hâm lúc này mới hài lòng, Giang Thần từ nhỏ không thích vận động. Hồi tiểu học vì thể lực quá kém, mỗi lần chạy đều thở hổn hển, Cố Hâm cảm thấy không ổn, thường kéo cậu chơi các môn vận động thú vị. Chỉ cần có đồ vật mới xuất hiện, Giang Thần luôn bị thu hút, và như vậy cũng đạt được mục đích Cố Hâm cho Giang Thần rèn luyện. Lâu dần, thể chất Giang Thần cũng lên.

Tưởng Nhất Bách ném cho hai người một quả bóng rổ, Cố Hâm buông tay kéo cổ tay Giang Thần, tay dài vươn ra ôm bóng vào lòng, thúc giục Giang Thần: "Đi thôi."

Giang Thần và anh cùng vào sân. Hai bạn lớp bên cạnh cũng gia nhập trận đấu, một Alpha, một Beta.

Bên rìa sân còn không ít bạn học vừa ăn trưa ở căng tin đi ngang qua, mà lúc này, hoa khôi lớp 10-9 không hiểu sao mắt tinh thế, đã nhìn thấy Cố Hâm. Omega chơi thân với cô thuận thế ngồi xuống ghế dài nghỉ ngơi dưới cái cây bên cạnh.

Chuyện bát quái không bao giờ lỗi thời.

Học sinh lớp 10-8 và lớp 10-9 lập tức bắt đầu lan truyền.

Kích động nhất vẫn là group "4 Omega và 1 Beta" của lớp 10-8.

Dương Tú: [Giang Thần dẫn Vệ Mông khiêu chiến Cố Hâm và Tưởng Nhất Bách?]

Lam Tĩnh Vũ xem náo nhiệt không chê lớn chuyện: [Hay chúng ta qua xem? Dù sao vừa ăn no, coi như tiêu hóa.]

Lâm Môi Môi: [Tôi tán thành.]

Trình Vân: [Đi đi đi!]

Lam Tĩnh Vũ: [Các cậu đoán ai thắng?]

Dương Tú: [Đương nhiên là lớp trưởng đáng yêu của tôi rồi! Cậu ấy đánh bóng siêu đẹp trai, ba điểm, úp rổ đều không thành vấn đề! [Hình ảnh][Hình ảnh][Hình ảnh] Đây là tôi chụp mấy hôm trước, có đẹp trai không.]

Lâm Môi Môi: [Cậu chụp lén như vậy hơi biếи ŧɦái đấy~~. Nhưng sao tôi lại thích thế nhỉ?]

Trình Vân: [Tôi đột nhiên nhớ ra, sáng nay Giang Thần hỏi Cố Hâm xin bút, hai người nhìn từ trước đã quen rồi, sao có thể khıêυ khí©h Cố Hâm được? Sức hút của hoa khôi lớn thế sao?]

Dương Tú: [Sức hút của hoa khôi lớn hay không tôi không biết, nhưng tôi biết sức hút của Cố Hâm khá lớn, các cậu có thấy không, hoa khôi và bạn cô ấy đang ngồi ngay bên rìa sân bóng kia kìa.]