Giang Thần căn bản không để ý học sinh khác đang lén nhìn mình, cậu đi đến trước mặt Cố Hâm, gõ gõ bàn anh.
Vốn tưởng sẽ nghe thấy tuyên ngôn ngông cuồng kinh thiên động địa, họ căng thẳng đến mức hơi thở gần như ngừng lại.
Rồi, chỉ nghe thấy Giang Thần nói bốn chữ: "Quên mang hộp bút."
Cố Hâm thuần thục lấy từ hộp bút của mình ra hai chiếc bút một đen một đỏ đưa cho cậu: "Đây."
Anh đã quen với việc Giang Thần thường xuyên không nhớ mang đồ dùng, tật nhỏ này cậu mãi không sửa được. Ba lô của Cố Hâm đã quen chuẩn bị thêm đồ dùng rồi.
Giang Thần lấy bút xong ngồi về chỗ, lớp học nhất thời yên tĩnh vô cùng.
Tại sao kết quả hoàn toàn khác với dự đoán?
Người ta thường nói gặp tình địch thì đỏ mắt đâu?
Đây là cảnh tượng thân thiện hài hòa gì vậy? Không ai nói với họ hai người này thân đến mức này.
Bạn cùng bàn hiện tại của Cố Hâm là Tưởng Nhất Bách, hắn ta chứng kiến toàn bộ quá trình, đợi Giang Thần về chỗ rồi, hắn ta nhìn Cố Hâm từ trên xuống dưới: "Nếu bị đe dọa thì chớp mắt đi."
Cố Hâm xoay cây bút trên tay, mở sách văn: "Đe dọa gì?"
Tưởng Nhất Bách từ hôm qua đã cảm thấy Cố Hâm và Giang Thần chắc chắn có gì đó: "Cậu không ổn, từ hôm qua cậu đã không ổn rồi. Giang Thần hỏi xin bút cậu liền cho?"
Cố Hâm dùng nắp bút chống cằm: "Ừ, không được sao?"
Tưởng Nhất Bách: "Hai người quan hệ gì?"
Cố Hâm đảo mắt: "Hàng xóm kiêm bạn từ nhỏ đến lớn."
Tưởng Nhất Bách kéo dài giọng: "Thanh mai trúc mã của các cậu..." Hắn ta ngoảnh người: "Không đúng không đúng, chúng ta khai giảng hơn nửa tháng rồi, hai người chưa nói một câu. Hàng xóm kiêm bạn đến mức không nói chuyện chứ?"
Lúc này, lớp phó môn Ngữ văn lên bảng dẫn mọi người đọc bài, giáo viên chủ nhiệm đến kiểm tra. Cố Hâm là lớp trưởng, lấy mình làm gương, không tiếp tục đáp lời Tưởng Nhất Bách, làm hắn ta ngứa ngáy trong lòng.
Không chỉ Tưởng Nhất Bách nghĩ vậy, Cố Hâm là tiêu điểm toàn khối, đương nhiên không ít học sinh sẽ quan tâm từng cử chỉ của anh.
Họ còn tò mò hơn Tưởng Nhất Bách về quan hệ giữa Giang Thần và Cố Hâm nữa.
Trong nháy mắt, bốn tiết học buổi sáng cuối cùng cũng kết thúc. Giang Thần không như học sinh khác vèo một cái lao đến căng tin hoặc đến tiệm ăn ngoài trường ăn cơm. Tam Trung không phải trường nội trú toàn phần, có học sinh nội trú, cũng có học sinh ngoại trú, môi trường tương đối tự do, buổi trưa có thể chọn đồ ăn cũng nhiều hơn.
Giang Thần dạo này đều ăn cùng Vệ Mông, Cố Hâm biết cậu giận mình, cũng không tìm cậu. Giờ Giang Thần hết giận rồi, đương nhiên là ăn cùng nhau.
Khi Giang Thần đang phân vân giữa ngủ trưa hay đi ăn cơm, Cố Hâm đã đi đến gọi cậu.
Cố Hâm áp lòng bàn tay lên sau đầu Giang Thần: "Đi ăn cơm."
Giang Thần ngả đầu ra sau: "Buồn ngủ."
Cố Hâm: "Ăn xong về ngủ tiếp."
Giang Thần: "Ừ." Cậu lười biếng đứng dậy.
Vệ Mông chậm một bước, chỉ kịp há hốc mồm tại chỗ ngồi, kinh ngạc nhìn Giang Thần thường gọi nửa ngày mới chịu dậy đột nhiên tích cực. Cố Hâm có ma lực gì vậy?
Hành trình ăn trưa hai người ban đầu biến thành bốn người.
Cố Hâm hỏi Giang Thần: "Muốn ăn gì?"
Giang Thần: "Tùy."
Cố Hâm: "Vậy hôm nay ăn malatang."
Tưởng Nhất Bách: "Sao tôi không biết bên này có malatang?"
Vệ Mông choáng váng nửa ngày cuối cùng có cơ hội mở miệng: "Tôi biết, mới mở, nghe nói vị không tệ, đi sớm có chỗ, đi muộn hết chỗ."
Cố Hâm không ngờ Vệ Mông giải thích nhiều thế, anh là vì biết Giang Thần thích ăn malatang, sáng sớm đi ngang thấy, bình luận trên mạng không tệ, trưa liền dẫn cậu đến.
Như vậy, bốn người đến tiệm malatang.
Rồi, Tưởng Nhất Bách và Vệ Mông nhìn thấy Giang Thần biến thành kẻ vô dụng bên cạnh Cố Hâm như thế nào.
Cố Hâm chọn malatang cho cậu, bưng malatang đến trước mặt cậu, thêm gia vị, tháo đũa đưa cho cậu: "Đũa."
Giang Thần chống cằm buồn ngủ đến mức nước mắt chảy ra: "Ừ." Cậu cúi đầu gắp giá, thấy trên mặt nước vài lá ngò, nhăn mũi, cậu gắp lá nói: "Cố Hâm."
Cố Hâm gắp bỏ rau thơm cho cậu, toàn bộ bỏ vào bát mình: "Còn không?"
"Hết rồi, ngó sen hơi nhiều." Giang Thần gắp một phần ngó sen cho Cố Hâm, malatang không có rau thơm trở nên dễ nhìn hẳn, Giang Thần bắt đầu ăn trưa, cắn một viên thịt viên, vui vẻ nheo mắt đánh giá: "Tiệm này không tệ, ngon."
Cố Hâm hoàn toàn không để ý cậu cho mình ngó sen, bắt đầu dùng bữa.
Còn lúc này, Tưởng Nhất Bách và Vệ Mông đã nhìn đến mức choáng váng, quan hệ hai người lại thân đến thế.
Vậy nửa tháng qua rốt cuộc tại sao hai người không nói chuyện?
Vệ Mông còn chưa biết tin tức của hai người, hắn cẩn thận hỏi: "Thần Nhi, cậu và lớp trưởng quen nhau từ lâu rồi?"
Cố Hâm thay Giang Thần trả lời: "Ừ, chúng tôi quen nhau từ khi còn chưa biết nói, là hàng xóm." Anh lại hỏi Vệ Mông: "Cậu và Giang Thần ngồi cùng bàn ba năm?"
Vệ Mông hoàn toàn không để ý biểu cảm Cố Hâm nhìn mình: "Hóa ra là hàng xóm!" Hắn vốn cẩu thả, không nghĩ nhiều như vậy, bắt đầu lắm mồm: "Tôi và Thần Nhi cực kỳ thân, hồi cấp hai hai đứa sở thích giống nhau, tan học thường cùng nhau đi chơi game!"
Cố Hâm trầm giọng, quay đầu nhìn Giang Thần: "Vậy thành tích năm nhất cấp hai của cậu kém không phải vì tôi chuyển trường?"
Giang Thần đá Vệ Mông một cái thật mạnh, trừng mắt nhìn hắn.
Cậu vất vả mới khiến Cố Hâm áy náy, và thành công bắt anh nợ mình mười thẻ game.
Nhưng lúc này đương nhiên không thể chịu thua, Giang Thần kiên trì: "Đương nhiên là vì cậu chuyển trường."
Cố Hâm không nghe lời giải thích của cậu: "Thẻ game của cậu không còn nữa."
Giang Thần dịch đến bên Cố Hâm dính lấy anh, mềm giọng nói: "Anh ơi~."
Vì thẻ game, bán rẻ linh hồn một chút cũng không sao, dù sao Cố Hâm vốn lớn hơn cậu một tháng mà.
Cố Hâm suýt cắn vào lưỡi: "..."