Chương 7

Đêm qua, người vốn dễ ngủ như Giang Thần lại hiếm hoi mất ngủ. Cậu trằn trọc đến hai giờ sáng mới thϊếp đi, chỉ ngủ được vỏn vẹn năm tiếng. Sáng dậy đánh răng rửa mặt ăn sáng cứ như du hồn vất vưởng.

Khi cậu đeo ba lô lếch thếch ngồi trên ghế thay đồ, chị cậu đã dậy từ sớm và đi ra ngoài rồi.

"Anh! Anh có nghe em nói không thế!" Giang Tranh từ phía sau nắm vai cậu lắc mạnh.

Đứa nhỏ này lực khỏe kinh khủng, ngày ngày chỉ biết giả vờ làm Omega yếu đuối. Lúc này lắc Giang Thần choáng cả mặt mày: "Buông ra! Lát nữa anh ói bữa sáng lên mặt em đấy."

Giang Tranh yêu sạch sẽ nhất, lùi một bước, hai người cùng nhau ra cửa bước vào thang máy.

Hai anh em đều thừa hưởng vẻ ngoài xinh đẹp từ mẹ, Giang Tranh và Giang Thần đứng cạnh nhau vẫn giống nhau đến bảy tám phần.

Giang Tranh hỏi: "Anh, em hỏi anh đấy, anh đang thẫn thờ cái gì thế."

Giang Thần buồn ngủ đến mức mắt cũng không mở nổi: "Làm gì?"

Giang Tranh ánh mắt lấp lánh: "Anh tiện đường đưa em đến trường nhé, xe em hỏng rồi."

Giang Thần chỉ buồn ngủ, nhưng không ngốc, Giang Tranh vừa cong mông lên là biết định thả cái gì: "Nói thật đi."

Giang Tranh chớp mắt, trong thang máy nói nhỏ: "Ừm, anh Cố Hâm bây giờ không phải cùng học với anh sao."

"Đừng có nhòm ngó cậu ấy." Giang Thần trừng mắt, nghĩ đến tấm hình tối qua: "Cậu ấy không thích đứa trẻ con khô đét như em đâu."

Giang Tranh kích động nhảy lên, kéo ba lô Giang Thần lắc mạnh: "Anh ấy không thích Omega xinh đẹp sao? Em xinh thế này, biết đâu độ xứng đôi của hai đứa rất cao thì sao?"

Giang Thần kéo dây ba lô cậu chàng: "Em không biết xấu hổ à? Với lại, em nhảy nhót trong thang máy làm cái gì! Cậu ấy thích..." con gái.

Thang máy dừng ở tầng mười, Cố Hâm bước vào, nghe thấy câu nói cuối của Giang Thần: "Hửm? Thích gì?"

Giang Tranh lập tức vẻ mặt ngoan ngoãn cọ vào người Cố Hâm, chớp đôi mắt to cố ý trang điểm nửa tiếng hôm nay: "Anh Cố Hâm, hôm nay anh đưa em đến trường được không? Xe đạp của em hỏng rồi."

Giang Thần định vạch trần đứa em giả vờ giả vịt này thì nghe Cố Hâm nói: "Xe anh không có yên sau, không chở em được."

Giang Tranh: "... " Đệch, cậu ta nhìn Giang Thần: "Anh, anh chở em đi."

Giang Thần nghiêm túc nói: "Không chở, em nặng bao nhiêu không biết à? Tự đi xe bus đi, với lại hai đứa đi hướng khác nhau, đưa em xong anh đến muộn mất."

Thật ra khai giảng hai tuần Giang Thần đã đi muộn ba lần rồi, hôm qua màn hình cuốn của trường còn hiện tên cậu. Cậu căn bản không quan tâm chuyện đi muộn, chỉ là lười đưa Giang Tranh thôi.

Giang Tranh bĩu môi: "Không đưa thì thôi."

Xuống lầu, Giang Tranh gặp một nam Alpha cùng trường mặc đồng phục ở cổng khu nhà, tỏ vẻ e ấp trước mặt người ta. Khi cậu chàng sắp sửa ngồi lên yên sau xe người ta, Giang Thần mới tỉnh táo đi qua: "Giang Tranh, em lại đây, anh đưa em đến trường."

Cậu không sợ nam Alpha này làm gì Giang Tranh, mà sợ Giang Tranh hại bạn Alpha thuần khiết kia.

Giang Tranh ngoảnh đầu lại, lê bước đến, nói nhỏ: "Anh, anh phá đám quá."

Nam Alpha kia gãi đầu, hỏi lại: "Tiểu Tranh? Không đi cùng nữa à?"

Giang Tranh cúi đầu, tỏ ra vô cùng thuần khiết: "Anh trai tớ muốn đưa tớ đi."

Nam Alpha: "Ừ ừ." Không dám nói trước mặt anh trai người ta là thuận đường đưa đi nữa.

Cố Hâm chứng kiến toàn bộ, nói với Giang Thần: "Tôi đạp xe cậu chở Tiểu Tranh, cậu đạp xe tôi."

Giang Thần gật đầu: "Được thôi." Chở người mệt lắm, cậu không thích công việc thể lực.

Nam Alpha thấy Giang Tranh có hai anh trai bảo vệ, không dám nói nhiều, không khó để nhận ra cậu ta rất có cảm tình với Giang Tranh.

Đưa Giang Tranh đến trường, Giang Thần cảnh báo đừng bắt nạt bạn ở trường. Giang Tranh được Cố Hâm đưa đến trường, lòng tự ái được thỏa mãn cực lớn, gật đầu như bổ củi.

Họ lỡ chút thời gian, nhưng không ảnh hưởng tốc độ đến trường, xe hai người cũng không đổi lại, cứ thế đạp vào cổng trường.

Mặt Cố Hâm ở năm nhất đã rất hot rồi, phát biểu nhập học là anh, không ai không biết. Có bạn học chú ý hôm nay anh đạp xe đạp xanh có yên sau, đều lộ ra ánh mắt "tôi hiểu".

Hôm nay xe đạp có yên sau! Quả nhiên là đã yêu hoa khôi rồi!

Chuyện hôm qua trên sân thể dục anh "ghen" vì có nam sinh khác xin WeChat Âu Nhược Nghi, giờ đang lan truyền rầm rộ.

Là người trong cuộc, Cố Hâm không biết mình nhanh chóng trở thành người có bạn gái như vậy. Khi anh và Giang Thần cùng vào lớp, nhận được ánh mắt tò mò của cả lớp.

Hai người lúc đầu xảy ra chút mâu thuẫn, giờ không ngồi cùng nhau, một người ngồi tổ ba, một người ngồi tổ năm.

Tính đến thời điểm hiện tại, không có học sinh nào nghĩ hai người họ thân thiết, kể cả việc họ cùng nhau bước vào cửa lớp, vẫn có học sinh thì thầm bàn tán về chuyện hai người là tình địch. Có vẻ như Giang Thần bắt đầu ghét lớp trưởng rồi.

Giang Thần tùy ý xách ba lô, hai mắt dán xuống đất, sáng sớm đưa Giang Tranh đi học làm cậu bực bội, giờ vẻ mặt không vui.

Các học sinh bên dưới thì thầm.

"Giang Thần trông không vui quá, hình như không ưa lớp trưởng rồi."

"Nhưng hoa khôi đâu có cho WeChat, hôm qua nhiều người thấy lớp trưởng ra bảo vệ hoa khôi mà."

"Nhìn cậu ấy nhìn chằm chằm vào giày của lớp trưởng kìa."

"Rất muốn ăn dưa."

Cố Hâm ngồi tổ ba, anh quay người đi về lối đi trước, Giang Thần tiếp tục đi về chỗ ngồi của mình.

Ngồi xuống lấy sách vở và bút, mò mãi không thấy hộp bút, chắc là tối qua ngủ không ngon, sáng sớm thu dọn sách vở quên lấy rồi. Cậu kéo ghế ra, đứng dậy không chú ý, ghế cào xuống sàn phát ra tiếng động đủ để thu hút học sinh khác, cậu đi về phía Cố Hâm.

Các học sinh xung quanh đều nhìn cậu căng thẳng.

"Nhanh nhìn nhanh nhìn, Giang Thần đi tìm lớp trưởng rồi!"

"Ăn dưa đi, ăn dưa đi."

"Đây sẽ là hiện trường mặt đối mặt tình địch quy mô lớn đầu tiên của lớp 10-8 từ khi khai giảng."