Chương 6

Nhà Giang Thần ở tầng 17, nhà Cố Hâm ở tầng 10.

Hai người chỉ cách nhau bảy tầng.

Về đến nhà, vừa mở cửa đã nghe thấy tiếng mẹ Giang lẩm bẩm như súng liên thanh.

Mẹ cậu đang mắng chị Alpha và em trai Omega của cậu, nhà họ có thể nói là đầy đủ ABO, là gia đình mà mọi người đều ngưỡng mộ.

Thế nhưng, chị cậu ở trường là một nữ đại ca điển hình!

Giang Thần nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, mẹ cậu đang đội khăn tự chăm sóc tóc đứng trước mặt chị gái cao hơn một cái đầu lẩm bẩm.

"Giang Hân, con mấy tuổi rồi hả? Giáo viên ngày nào cũng mời phụ huynh đến văn phòng nói chuyện, con nói xem mới khai giảng hai tuần đã bị gọi phụ huynh hai lần, hôm nay gọi điện đến lại là chuyện gì! Không nói rõ tối nay con đừng ngủ!"

Giang Hân ngồi vắt chân chữ ngũ, nếu cầm thêm điếu thuốc thì càng giống hình tượng nữ đại ca hơn: "Có chuyện gì chứ, không phải ông già lớp con đấy thôi, đúng là nhiều chuyện."

Giang Thần khẽ khàng bước vào, tránh bị mẹ túm lấy lẩm bẩm.

Mẹ Giang vỗ một cái vào đùi cô: "Tôn trọng thầy Nghiêm của con chút đi. Lần này là đánh nhau hay yêu đương? Con mà dám tùy tiện đánh dấu Omega thì xem mẹ có đánh chết con không!"

Giang Hân kêu lên một tiếng, cái vỗ này nghe thôi mà Giang Thần đã thấy đau đùi.

Giang Hân: "Con không có đánh dấu Omega, là có hai Omega thích con, đánh nhau giật tóc vì con thôi, có liên quan gì đến con." Giang Hân thấy Giang Thần về liền gọi cậu hòng chuyển hướng chú ý của mẹ: "Giang Thần, em về rồi à."

Mẹ Giang cuối cùng cũng chú ý đến Giang Thần, bà quay đầu nhìn lại, hướng mũi dùi về phía Giang Tranh đang tự chụp ảnh bằng điện thoại: "Giang Tranh, về phòng tẩy trang trên mặt đi!"

Giang Tranh hôm nay trang điểm hơi đậm không vui vẻ nói: "Con trang điểm lâu lắm mới xong đấy."

Mẹ Giang trợn mắt gần thành một trăm tám mươi độ: "Năm sau con phải thi cấp ba rồi, còn không chăm chỉ học hành."

Giang Tranh bĩu môi: "Anh con học trường Thập Cửu còn thi đỗ Tam Trung, sao con không được."

Mẹ Giang trừng mắt nhìn Giang Tranh: "Học kỳ trước con thi toán được mấy điểm?"

Nhắc đến thành tích, Giang Tranh lập tức đứng dậy, ngoảnh đầu đi thẳng về phòng: "Tẩy trang thì tẩy trang, hứ!" Chẳng qua là thi được chín điểm thôi mà, có gì to tát!

Mẹ Giang ấn trán gào lên: "Đi đứng bình thường chút, không được lắc eo! Nhà nào có Omega nam đi đứng như con đâu? Đứa nào cũng muốn chọc tức mẹ đến chết đi sống lại!"

Ai có thể nghĩ được, Giang Thần lại là đứa có thành tích học tập tốt nhất trong ba anh chị em.

Giang Thần cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình để khỏi bị mẹ túm lấy lẩm bẩm, khi cậu tưởng mẹ mắng xong hai đứa không yên tâm không có tâm trí quản cậu, mẹ vẫn lẩm bẩm đến cậu.

Tuy nhiên, giọng mẹ Giang vẫn dịu đi một chút: "Giang Thần, dọn dẹp phòng con cho sạch sẽ, bừa bộn quá, tháo vỏ gối ra giặt đi."

Giang Thần kéo dài giọng: "Biết rồi." Trước tiên đồng ý đã, dọn hay không là việc của cậu.

Gia đình họ Giang thuộc gia đình khá giả, không lo ăn uống, nhưng cũng không phải giàu có, bố Giang Thần đảm nhận vị trí quản lý kỹ thuật ở công ty tàu điện ngầm, mẹ cậu trước đây là bà nội trợ, sau khi sinh Giang Tranh, vì áp lực nợ nhà và nợ xe, chỉ dựa vào lương bố có hơi chật vật, sau khi Giang Tranh đi mẫu giáo lại quay trở lại công sở, hiện là trưởng phòng nhân sự của một công ty.

Mẹ Giang đã cảm thán với bố Giang vô số lần, hai người đều không hư hỏng, đều là sinh viên tốt nghiệp trường 985, sao lại sinh ra ba đứa con không ra gì, như Cố Hâm dưới nhà kia tốt biết bao, đứng đầu khối, thật là nở mặt nở mày với phụ huynh.

Mặc dù nhà họ Giang không phải giàu có, nhưng bố mẹ Giang Thần cũng khá có tầm nhìn xa trông rộng, sớm mua một căn hộ lớn, mỗi đứa trẻ đều có phòng riêng, cậu ở phòng nhỏ nhất trong bốn phòng. Dù sao cậu là Beta, phải nghĩ đến tính đặc thù của Alpha và Omega.

Giang Thần tắm qua loa rồi nằm ra giường. Chiều tối ngủ một giấc ở nhà Cố Hâm, giờ lại không thấy buồn ngủ lắm. Mở điện thoại lên, nhóm chat vốn yên ắng bỗng nhảy ra 999+ tin nhắn.

Cậu bấm vào mới phát hiện là nhóm mới tham gia, quên chuyển sang chế độ "không làm phiền".

Mấy đứa bạn không quen này hóa ra lại nói chuyện rất lâu.

Từ lúc tan học đến giờ, từ nhóm thiếu niên này họ thích nói đến mỹ phẩm nhãn hiệu kia, giờ chủ đề lại quay về chuyện tình cảm của Âu Nhược Nghi và Cố Hâm.

Dương Tú: [Vãi vãi vãi, tin sốc đây!]

Lâm Môi Môi: [Gì vậy? Đừng có lúc nào cũng hù dọa người ta. Tin không sốc thì ngày mai tôi cho cậu sốc thật. Đang buồn ngủ mà cậu làm tôi hết cả ngủ. Ngày mai tôi còn phải đọc bài cho cả lớp nữa.]

Lâm Môi Môi là lớp phó phụ trách môn Văn của lớp.

Trình Văn: [Nói nhanh đi, đừng có hù dọa nữa.]

Dương Tú: [Hình][Hình][Hình]

Lam Tĩnh Vũ: [Đệch?]

Giang Thần tùy tay bấm vào xem.

Toàn là ảnh Cố Hâm đang giảng bài cho Âu Nhược Nghi. Thiếu nữ xinh đẹp, thiếu niên tuấn tú, chỉ là ảnh chụp nghiêng cũng đẹp như tranh.

Ngày chụp ảnh là hai năm trước, tức là năm Cố Hâm học lớp 8.

Giang Thần nằm ngửa nhìn trần nhà, bực bội nghĩ: Đồ lừa đảo, còn bảo là không nghĩ đến Omega trong kỳ động dục.

Đây, bằng chứng không thể chối cãi.