Vào kỳ nghỉ hè, Giang Thần vẫn còn để mái tóc dài màu xám bạc quá tai, nhưng trước áp lực từ mẹ, cậu đã cắt bỏ và nhuộm lại màu đen. Bây giờ trông cậu khá ngoan ngoãn.
Lúc này, những sợi tóc mềm mại của cậu lướt nhẹ trên cổ Cố Hâm, gây nên cảm giác ngứa ran nhè nhẹ.
Kỳ động dục là dấu mốc trưởng thành về giới tính của một Alpha, thường trong khoảng từ mười hai đến mười sáu tuổi. Lúc này, họ có khả năng đánh dấu Omega. Nếu Omega sắp đến kỳ mẫn cảm, họ có thể giúp kiềm chế pheromone. Đôi khi, việc đánh dấu tạm thời của Alpha còn hiệu quả hơn cả việc Omega uống thuốc ức chế.
Việc hỏi một Alpha về kỳ động dục hoặc hỏi Omega về kỳ mẫn cảm của họ là điều cực kỳ bất lịch sự, vì đây là chuyện riêng tư.
Là một Beta chính hiệu, Giang Thần không gặp phải hai vấn đề này. Dĩ nhiên, liên quan đến chuyện riêng tư, cậu cũng sẽ không hỏi những Alpha khác, chỉ vì quá thân với Cố Hâm nên mới hỏi vậy.
Cố Hâm khựng lại đôi chút, không ngẩng đầu lên đáp: "Học kỳ một năm lớp 8."
Giang Thần vẫn rất hứng thú với việc này của Cố Hâm, đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp lấp lánh: "Vậy lúc đó cậu có muốn đánh dấu Omega nào không? Nghe nói trong kỳ động dục, Alpha rất muốn làm chuyện đó với Omega mà." Cậu làm dấu trái tim trước mặt Cố Hâm.
"Không có." Cố Hâm đưa tay ấn nhẹ vào trán Giang Thần đang áp sát tai mình. Càng đến gần, anh càng cảm thấy nóng, hơi thở của Giang Thần phả vào cổ khiến anh thấy ngột ngạt.
Giang Thần không tin, vỗ tay Cố Hâm ra rồi áp sát má anh cười khúc khích: "Sao mà không có được, đừng có lừa tôi. Mặt cậu đỏ lên rồi kìa."
Cố Hâm cúi đầu tiếp tục nhập thông tin: "Tôi chỉ đang hơi nóng thôi. Cậu mau điền thông tin đi, lát nữa còn phải làm bài tập."
Sự chú ý của Giang Thần bị phân tán, cậu lại nằm dài trên ghế sofa: "Cậu đúng là chọc đúng chỗ đau. Làm bài tập có gì thú vị? Chiều nay học mệt chết đi được, để tôi nằm trên sofa một lúc, ăn cơm thì gọi nhé."
Cố Hâm nhìn vẻ mặt sắp ngủ gục của cậu: "Được."
Giang Thần cố mở mắt đưa điện thoại cho anh: "Cậu điền luôn thông tin của tôi đi, toàn thứ không quan trọng."
Cố Hâm: "Ừ."
Thông tin của Giang Thần hiện rõ trên biểu mẫu. Đặc trưng thứ ba của Beta không rõ ràng, họ cũng sẽ sản sinh pheromone trong khoảng mười hai đến mười sáu tuổi, nhưng mùi rất nhẹ, dù là với Alpha hay Omega đều không có ảnh hưởng lớn.
Góc áo đồng phục của Giang Thần bị kéo lên, để lộ một khoảng da trắng. Cố Hâm liếc nhìn, đứng dậy vào phòng ngủ lấy một chiếc chăn, đắp lên vùng eo thon của Giang Thần, rồi ngồi xuống thảm bắt đầu làm bài tập.
Giang Thần bị đánh thức bởi mùi cơm thơm lừng.
Ráng chiều nhuộm đỏ nửa bầu trời, đồng thời cũng biến phòng khách của Cố Hâm thành màu cam đỏ, tạo nên một khung cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp.
Cố Hâm đã mở hộp đồ ăn mang về: "Tỉnh rồi à? Tôi gọi đồ mang về, có món gà rán cậu thích nhất đấy."
Giang Thần nào còn để ý đến cảnh vật bên ngoài, cậu vươn vai ngồi xuống đối diện Cố Hâm, cầm đũa lên và bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Cậu thỏa mãn nói: "Bé cưng Hâm à, cậu quay về thật là tuyệt. Mẹ tôi giờ không cho ăn đồ ăn vặt nữa, cơm canh nhạt nhẽo vô cùng, ngày nào cũng bảo phải dưỡng sinh, bắt tụi tôi theo cùng." Trước mặt Cố Hâm, cậu có gì nói nấy.
Cố Hâm ngẩng mắt lên: "Vậy mà cậu còn giận tôi."
Chuyện tức giận này thực ra không to cũng không nhỏ.
Năm lớp sáu, Cố Hâm chuyển đi và không quay lại khu nhà cũ nữa. Giờ không những quay về, còn học cùng trường cấp ba với Giang Thần, đáng lẽ Giang Thần phải là người vui nhất. Thế nhưng, trước khi chuyển về, Cố Hâm bỗng nảy ra ý định muốn cho Giang Thần một bất ngờ.
Vào ngày khai giảng, Giang Thần nhìn thấy Cố Hâm trong bộ đồng phục quân sự mới biết anh đã quay về và cùng lớp với mình. Bị Cố Hâm giấu diếm, cậu tức giận đến mức muốn đánh anh một trận ngay tại chỗ. Nhưng vì bình thường đã lười vận động, cử động là đổ mồ hôi, cậu đã nhịn được. Thế nhưng từ ngày khai giảng, cậu đã chiến tranh lạnh với Cố Hâm.
Về nhà, nghe hàng xóm xung quanh nhắc đến việc nhà Cố Hâm chuyển về, ngay cả mẹ, chị và em trai cậu cũng biết, còn cậu lại là người biết tin cuối cùng. Giang Thần càng tức hơn, vốn định giận ba ngày, ai ngờ kéo dài đến hai tuần.
Giang Thần vứt xương cánh gà xuống, miệng đầy dầu mỡ: "Chuyện này là lỗi của tôi sao?"
Cố Hâm đưa cho cậu một tờ giấy ăn: "Tôi muốn cho cậu một bất ngờ mà. Rất bất ngờ đúng không?"
Giang Thần trừng mắt, dùng giấy ăn lau qua loa: "Không thấy bất ngờ, chỉ thấy hù dọa thôi. Thi đỗ vào thực nghiệm Nhất Trung không tốt sao?"
Cố Hâm nói: "Thi cuối cấp tôi bị đau bụng, làm bài không tốt nên mới vào Tam Trung."
Giang Thần hơi nghi ngờ, nhưng không suy nghĩ sâu: "Vậy sao trước đó cậu không nói với tôi? Sao lại ăn phải đồ hỏng trước khi thi chứ?"
Cố Hâm tỏ ra không bận tâm: "Học ở đâu cũng như nhau, lần này hai đứa mình còn có thể đi học cùng nhau."
Giang Thần nghĩ lại: "Cũng có lý, vậy lát nữa cậu làm giúp tôi bài tập luôn đi."
Lợi ích của việc đi học cùng nhau đây rồi - chép bài tập!
Nhưng Cố Hâm từ chối ngay lập tức một cách vô cảm: "Tự làm đi."
Giang Thần: "Vậy đưa bài cậu cho tôi chép."
Cố Hâm lắc đầu: "Không được, cậu không biết tôi sẽ dạy."
Giang Thần dùng khăn giấy lau miệng: "Keo kiệt."
Cố Hâm lấy ra cuốn bài tập toán của cậu: "Làm bài tập hai trang này."
Đáp án của tất cả các cuốn bài tập đều bị giáo viên xé trước khi phát.
Giang Thần nằm dài trên bàn ngáp một cái, bài tập vẫn phải làm, cơ thể cậu uốn éo như rắn, lại lộ ra một vòng eo thon trắng nõn.
Cố Hâm liếc nhìn, nhưng ánh mắt nhanh chóng lảng đi.
Anh có thể dạy Giang Thần làm bài tập, nhưng tuyệt đối không giúp cậu làm hoặc cho chép, bởi vì chỉ cần một lần là sẽ xảy ra sự cố.
Lần đầu xảy ra sự cố là khi hai người học lớp một, có lần Giang Thần không muốn làm bài tập, Cố Hâm liền giúp cậu hoàn thành. Kết quả, ngày hôm sau bị giáo viên lôi ra phê bình. Lý do là chữ của Cố Hâm ngay ngắn đẹp đẽ, luôn là chuẩn mực trong mắt giáo viên, còn chữ giun bò của Giang Thần nhìn một cái là nhận ra ngay. Một cuốn vở bài tập đầy chữ giun bò đột nhiên thay đổi phong cách, nhìn là biết không ổn, hơn nữa hai người họ ngày nào cũng như hình với bóng.
Lần thứ hai xảy ra sự cố là Giang Thần chạy đến nhà Cố Hâm chép bài tập, kết quả hôm đó mẹ Giang có việc tìm mẹ Cố, rồi nhìn thấy Giang Thần đang bám lấy bài tập của Cố Hâm điên cuồng chép. Mẹ Giang ngày hôm đó đuổi đánh Giang Thần chạy khắp cả tòa nhà, về nhà mắng Giang Thần cả buổi tối, phạt Giang Thần tự giặt quần áo một tuần, còn bắt chị gái giám sát. Đối với một kẻ lười biếng, đây quả là một thảm họa lớn.
Tóm lại, chỉ cần Giang Thần muốn chép bài tập của Cố Hâm, hoặc bảo Cố Hâm giúp làm bài tập, đều không có kết quả tốt.
Giang Thần cầm lấy cuốn bài tập bắt đầu làm, ở nhà Cố Hâm lề mề đến tám rưỡi tối mới về nhà.
Cố Hâm nhìn cậu đi đến cửa thang máy: "Sáng mai tôi đợi cậu cùng đi."
Giang Thần đeo ba lô một vai dựa vào cửa thang máy, lại bắt đầu buồn ngủ: "Ừ."
Đang nói thì thang máy đi lên mở cửa, Giang Thần bước từng bước lê chân đi vào.
Cố Hâm thuận miệng hỏi: "Dạo này sao cậu hay buồn ngủ thế."
Giang Thần: "Học trên lớp mệt quá." Dạo này càng ngày càng buồn ngủ, không biết có chuyện gì, lúc nào cũng ngủ không đủ.