Chương 4

Tiếng chuông vào lớp vang lên, mọi người đều ném điện thoại vào ngăn bàn, Giang Thần cũng thuận thế tiếp tục nằm xuống.

Tiếng chuông tan trường vang lên, giáo viên Sinh học vừa bước xuống bục, giáo viên chủ nhiệm đã bước vào.

Giáo viên chủ nhiệm lớp 10-8 tên Đường Lâm, là người khá nghiêm túc, có thể thấy cô thích những học sinh học giỏi hơn.

Đường Lâm: "Tôi xin mọi người năm phút, nói một việc."

Tất cả lại ngồi về chỗ.

Đường Lâm: "Bây giờ các em đều là học sinh cấp ba rồi, ở một số phương diện cũng trưởng thành hơn, có một số việc chúng ta cũng phải coi trọng. Tối nay về nhà mọi người tải phần mềm sức khỏe của trường, lát nữa tôi sẽ bảo lớp trưởng gửi link phần mềm vào nhóm, điền một số dữ liệu về bản thân, để trong một số trường hợp, trường có thể kịp thời có biện pháp ứng phó."

Các học sinh nghe thấy hai chữ "trưởng thành" lập tức có hình ảnh trong đầu.

"Trưởng thành" này đương nhiên chỉ sự trưởng thành về giới tính, tức là đặc trưng thứ ba của họ: kỳ động dục của Alpha, kỳ pheromone không ổn định của Beta, kỳ mẫn cảm của Omega. Trên lớp sinh lý học cấp hai cũng đã dạy, những người phát triển sớm thì đã bắt đầu rồi, phát triển muộn một chút thì đến thời cấp ba. Tuy nhiên, chỉ cần học sinh chú ý theo dõi tình trạng bản thân, các biện pháp quản lý của trường cũng tương đối toàn diện, về cơ bản sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn.

Giáo viên chủ nhiệm khi đi thuận tiện gọi Cố Hâm theo, các học sinh cũng tản ra rời khỏi lớp học.

Vệ Mông đeo ba lô định choàng qua vai Giang Thần: "Đi thôi, bây giờ đến tiệm trà sữa may ra còn gặp được nữ thần của tôi."

Cùng lúc đó, điện thoại Giang Thần nhận được tin nhắn từ Cố Hâm.

Cố Hâm: [Thần Thần, đợi tôi năm phút.]

Giang Thần trả lời: [Ừ.]

Cậu ngẩng đầu nói với Vệ Mông: "Tôi đợi một người."

Vệ Mông: "Đợi ai?" Hai tuần nhập học rồi, hắn chưa phát hiện cậu thân với ai để đợi, lòng tò mò nổi lên: "Ai vậy? Không lẽ cậu giấu tôi đi tán gái?"

Giang Thần lề mề thu dọn ba lô: "Tán cái đầu cậu, lát nữa cậu biết."

Dạo gần đây Vệ Mông đều cùng Giang Thần về nhà nên hắn cũng đợi theo.

Năm phút sau, hắn thấy lớp trưởng Cố Hâm trở lại lớp học, đeo ba lô, đi về phía bọn họ.

Vệ Mông căng thẳng, tình huống gì đây?

Không lẽ lớp trưởng thực sự vì chuyện bọn họ xin WeChat hoa khôi mà tìm Giang Thần giải quyết?

Nhưng thực tế là Cố Hâm rất tự nhiên xách ba lô của Giang Thần lên: "Đi thôi."

Giang Thần tiếp nhận vô cùng tự nhiên, lê bước cùng anh rời khỏi lớp học.

Vệ Mông: ???

Vệ Mông choáng váng một giây, lập tức đuổi theo.

Hắn và lớp trưởng không thân, hai người chưa từng nói chuyện.

Ba người họ đi lấy xe đạp, nhìn xe của Cố Hâm khiến Vệ Mông chảy nước miếng, là màu đen vàng hắn thích nhất.

Vệ Mông nói: "Lớp trưởng, xe của cậu là loại mới nhất dòng X đúng không?"

Cố Hâm vốn nhân duyên không tệ, cũng không quá lạnh lùng: "Người nhà mua, chắc vậy."

Vệ Mông tấm tắc: "Ngầu quá."

Thật ra, bây giờ hắn càng để ý Cố Hâm và Giang Thần rốt cuộc muốn làm gì.

Ba người đạp xe rời trường, Cố Hâm đạp nhanh hơn đi phía trước, Vệ Mông và Giang Thần ở phía sau.

Vệ Mông đúng là đồ lắm mồm, miệng không lúc nào chịu im, ngồi trên xe cũng hỏi Giang Thần: "Bọn cậu lát nữa định đi đâu à?"

Giang Thần nói: "Không đi đâu, về nhà."

Vệ Mông: "Không phải chứ, cậu và Cố Hâm cùng về nhà? Hai người không phải giải quyết à?"

Giang Thần: "Bọn tôi giải quyết cái gì?"

Vệ Mông hơi hoang mang: "Bọn họ đồn cả chiều, nói lớp trưởng và hoa khôi là một đôi, bọn mình đi xin WeChat người ta, lớp trưởng tức giận đấy."

Giang Thần trừng mắt: "Đừng nghe mấy tin đồn vô bổ, lát nữa cậu tự đi mua trà sữa cùng loại nữ thần của cậu đi."

Vệ Mông: "Đừng mà, cậu không phải cũng thích uống sao?"

Giang Thần: "Tôi không thích, cảm ơn."

Cố Hâm không biết lúc nào đã song hành cùng bọn họ, nói: "Cậu ấy uống trà sữa sẽ mất ngủ."

Vệ Mông: "Hả? Sao tôi không biết?"

Giang Thần: "Vì cậu là đứa con bất hiếu."

Đạp xe khiến gió thổi qua khóe miệng Cố Hâm, anh khẽ cười: "Không biết cũng không lạ, cậu ấy không thích nói."

Vệ Mông đột nhiên thấy trong lòng dâng lên vị chua, sao lớp trưởng lại hiểu Giang Thần đến thế?

Rõ rằng hắn mới là đứa con lớn của Thần Nhi cơ mà!

Vệ Mông ở ngã ba thứ ba nói tạm biệt với hai người. Nói từ nãy đến giờ, trà sữa cùng loại nữ thần không uống được, còn bị thái độ của Cố Hâm với Giang Thần làm cho mù mịt?

Không được, ngày mai nhất định phải thẩm vấn Thần Nhi mới được!

Còn lúc này Giang Thần thong thả đạp xe, gần đến khu nhà có một con dốc, cậu đạp chậm lại.

Cố Hâm đi bên cạnh cậu, anh nhớ lại hồi hai người mới học mẫu giáo, mỗi lần đi con đường này Giang Thần lại bắt đầu chậm chạp, phải cậu kéo mới chịu về nhà, không thì đòi người lớn bế.

Quả nhiên, con đường này là chướng ngại vật cản trở Giang Thần về nhà, cậu xuống xe không đạp nữa, đổi thành dắt bộ.

Cố Hâm cũng xuống xe, đi song song với Giang Thần: "Vẫn giận tôi à."

Hai người quen nhau từ hồi mặc quần xẻ đáy, mẹ Cố đẩy xe đưa Cố Hâm đến khu đi dạo, mẹ Giang thì dẫn Giang Thần đi dạo, hai cách nuôi con khác nhau của hai nhà lập tức thu hút đối phương, hai đứa bé cũng bắt đầu làm quen.

Từ đó về sau, hai người hầu như không xa nhau, mẫu giáo tiểu học cùng học một trường, cùng một lớp. Năm lớp sáu, nhà họ Cố mua nhà mới, chuyển từ khu nhà cũ này đi đến trung tâm thành phố. Cố Hâm vào thực nghiệm Nhất Trung - đất học đắt nhất thành phố, còn Giang Thần thì vào trường Thập Cửu danh tiếng không mấy tốt.

Dĩ nhiên, dù hai nhà xa nhau, hai người cũng không vì khoảng cách mà trở nên xa lạ, chỉ là số lần gặp mặt ít đi, cuối tuần vẫn có thể hẹn nhau chơi.

Giang Thần dắt xe, lau mồ hôi trên trán: "Ai giận chứ."

Cố Hâm biết Giang Thần kỳ thực rất dễ dỗ, chỉ là lần này là do anh làm quá đáng: "Đến nhà tôi uống nước đường không? Để lạnh đấy."

Giang Thần không chút do dự: "Uống."

Thật ra cậu đã hết giận từ lâu, nhưng con trai tuổi này phải giữ thể diện, không giả vờ giận lâu một chút thì có vẻ như giả vờ.

Cậu và Cố Hâm quen nhau nhiều năm như vậy, kỳ thực chưa từng to tiếng, chỉ là đùa giỡn thôi.

Uống xong bát nước đường đậu xanh mát lạnh, Giang Thần rốt cuộc cũng sống lại.

Cậu nằm dài trên sofa hỏi: "Nhà cậu trang trí lại xong thoải mái hơn trước nhiều, tôi thích cái sofa này." Đơn giản là vật bất ly thân của kẻ lười, chất vải mềm mại, độ rộng vừa để lật người, chiều dài cũng vừa vặn, như được thiết kế riêng cho cậu, nằm vào là không muốn xuống.

Cố Hâm nói: "Tối nay mẹ tôi không về ăn cơm, cậu ăn cùng tôi nhé."

Giang Thần: "Ừ." Cậu nhắn tin cho mẹ nói không về ăn cơm, bên kia trả lời một tin nhắn thoại 59 giây, cậu lười nghe.

Cố Hâm uống xong phần mình, đưa tay ra với Giang Thần: "Tôi tải phần mềm của trường cho cậu."

Giang Thần đưa điện thoại cho anh mà không chút phòng bị.

Cố Hâm tải phần mềm sức khỏe của trường cho cậu, sau đó mở mục thông tin: "Tự nhập đi."

Giang Thần nhấn vào mục thông tin bắt đầu nhập, khi thấy một mục nào đó, đột nhiên cúi xuống tựa cằm lên vai anh, cả người như không xương dính chặt lấy, có chút hứng thú: "Này, bé cưng Hâm à, kỳ động dục đầu tiên của cậu là khi nào vậy?"