Chương 3

Cố Hâm là kiểu Alpha nào?

Anh không tán tỉnh Omega bừa bãi, luôn giữ khoảng cách xã giao phù hợp với họ. Kể từ khi nhập học, chưa thấy anh tỏ ra mập mờ với ai.

Cố Hâm không chỉ đẹp trai mà còn điềm tĩnh, đáng tin cậy, toát ra khí chất mạnh mẽ pha chút lạnh lùng, tạo cảm giác xa cách với người khác nhưng không khiến người ta cảm thấy anh đang ra vẻ ta đây. Chẳng trách các Omega lớp 10 trường Tam Trung phát cuồng vì anh.

"Không, không sao đâu." Âu Nhược Nghi cố gắng tỏ ra bình tĩnh. Dĩ nhiên cô cũng là đối tượng được nhiều Alpha để ý, nhưng đối mặt với Cố Hâm - người chưa từng bày tỏ thiện cảm rõ ràng với mình - cô vẫn hơi căng thẳng. Những Alpha khác rất dễ hiểu, nhưng cô không thể hiểu nổi Cố Hâm.

Giống như lúc này, Cố Hâm nhướng mày nhìn về phía Giang Thần, Giang Thần trừng mắt lại.

Những người khác tỏ vẻ xem kịch, trong lòng gào thét: không lẽ sắp đánh nhau rồi sao?

Alpha nam thần lớp 10 và Beta cùng lớp đánh nhau vì hoa khôi mới, đúng là tin đồn thú vị.

Nhưng rõ ràng, Cố Hâm không muốn bị xem như khỉ trong vườn thú. Anh liếc nhìn Giang Thần rồi ôm bóng quay lại sân.

Giang Thần cũng lười giúp Vệ Mông xin WeChat hoa khôi nữa, quay người bỏ đi.

Vệ Mông lập tức đuổi theo, kéo áo đồng phục cậu, nói nhỏ: "Thần Nhi à, tôi chưa xin được WeChat nữ thần mà, sao đi rồi?"

Giang Thần vỗ một cái vào tấm lưng dày của hắn: "Cậu đúng là chỉ có vóc dáng cao chứ não không lớn, không thấy ánh mắt hoa khôi hoàn toàn không có cậu sao?"

Vệ Mông mặt như mướp đắng: "Tôi có não mà! Quả nhiên chỉ có lớp trưởng đẹp trai như thế mới được hoa khôi để ý. Tôi thấy tôi cũng không tệ mà."

Giang Thần an ủi qua loa: "Mỗi người có ưu điểm riêng, thể hình cậu không tệ, đừng so với cậu ấy."

Vệ Mông cảm động: "Vẫn là Thần Nhi tốt với tôi, xem ra tôi vẫn có ưu điểm hơn lớp trưởng."

Giang Thần bổ thêm một đao: "Dù sao ngoài thể hình quá khỏe ra, cậu cũng không có chỗ nào so được với cậu ấy."

Vệ Mông: "..." Đúng là không nên cảm động bừa!

Trở lại lớp học với làn gió mát, Giang Thần không muốn động cả ngón tay. Quả nhiên điều hòa mới là chân ái, cậu yêu nhà phát minh ra điều hòa.

Hơi lạnh thổi đến mức vô cùng thoải mái, tiết thể dục tiêu hao thể lực, Giang Thần nằm dài trên ghế, chân thành hy vọng đừng có tiết thể dục nữa.

Ba tiết học buổi chiều, chỉ còn tiết cuối cùng.

Khi Giang Thần suýt chạm mặt vào cánh tay trái, mặt cậu bị một thứ lạnh buốt chạm vào, cậu tỉnh táo ngay.

Một chai nước màu vàng cam được đặt trên bàn. Đang định chửi thì khuôn mặt điển trai của Cố Hâm hiện ra trước mắt.

Khóe mắt anh có một nốt ruồi nho nhỏ, mỗi lần đối mặt, Giang Thần đều thấy nó. Mọc đúng chỗ, khá đẹp.

Giang Thần nghiêng đầu, như bóng xì hơi, hỏi: "Gì?"

Cố Hâm nói: "Tan học đợi tôi cùng về."

Giang Thần nhả hai chữ: "Không đợi."

Cố Hâm nhẹ nhàng ấn đầu cậu, nói khẽ: "Đồ nhỏ mọn."

Giang Thần mấp máy môi: "Đệch, đừng ấn đầu tôi."

Cố Hâm lại ấn thêm cái nữa, cười khẽ: "Đừng chửi bậy."

Có người gọi Cố Hâm cuối lớp, trước khi đi anh nhấn mạnh thêm: "Nhớ đợi tôi."

Dương Tú ngồi trước Giang Thần, ngón tay bay lượn, gõ phím điên cuồng trong group chat.

Nghe nói sau khi Giang Thần xin WeChat hoa khôi thất bại rồi bỏ đi, hoa khôi đích thân mang một chai nước tặng Cố Hâm.

Bây giờ Cố Hâm trực tiếp đến trước mặt Giang Thần, bảo đợi sau giờ học, chẳng lẽ định hẹn đánh nhau vì hoa khôi? Lớp trưởng đúng là đàn ông!

Dương Tú: [Tôi vừa nghe Cố Hâm bảo Giang Thần sau giờ học đi cùng, không lẽ định hẹn đánh nhau?]

Lâm Môi Môi: [Cố Hâm trước không học ở trường thực nghiệm Nhất Trung sao? Cậu ấy không thể đánh nhau đâu, nhất trung toàn học tập thôi.]

Dương Tú: [Các cậu ai thân với Giang Thần?]

Lam Tĩnh Vũ: [Không thân, cậu ấy ngày nào cũng ngủ, hình như chỉ thân với Vệ Mông, hình như bọn họ đều từ trường Thập Cửu thi vào đây.]

Lâm Môi Môi: [Trường Thập Cửu? Cái trường trong truyền thuyết ngày nào cũng đánh nhau, còn có dân xã hội ra vào đó?]

Lam Tĩnh Vũ: [Đúng, trường Thập Cửu đó. Các cậu tránh xa cậu ấy ra, người của trường Thập Cửu ai cũng biết đánh nhau.]

Lâm Môi Môi: [Thôi được. Mà này, không lẽ Cố Hâm thích hoa khôi rồi? Sáng tôi còn thấy hai người cười nói từ văn phòng giáo viên bước ra.]

Dương Tú: [Sao Alpha đẹp trai đều bị đặt trước hết rồi? Đợi một cuộc chia tay!]

Lam Tĩnh Vũ: [Nhưng cũng không ai chứng minh được Cố Hâm thực sự ở bên hoa khôi mà.]

Dương Tú: [Nhưng Âu Nhược Nghi vừa tặng nước lớp trưởng, cậu ấy nhận rồi!]

Lâm Môi Môi: [Tôi không tin, chắc chắn là Âu Nhược Nghi ép cậu ấy nhận, Cố Hâm không tiện từ chối.]

Trình Văn: [Tôi thấy Môi Môi nói đúng.]

Lam Tĩnh Vũ: [Dương Tú, hình như tôi thấy lớp trưởng vừa đặt một chai vitamin C trên bàn Giang Thần.]

Dương Tú quay phắt đầu lại, thấy Giang Thần đang mở nắp chai với đôi mắt lờ đờ.

Giang Thần không thèm để ý ai, nhưng ánh mắt và biểu cảm muốn nói lại thôi của Dương Tú quá mức phong phú, cậu hỏi: "Có việc gì?"

Dương Tú nhìn khuôn mặt không thua kém lớp trưởng của Giang Thần, miệng run run nói: "Cậu muốn vào nhóm nhỏ của bọn tôi không?"

Giang Thần lịch sự đáp: "Được."

Dương Tú: "..." Đệch, tôi không định nói thế này!

Dương Tú vội vàng nói với mấy người trong nhóm rằng mình vừa làm ra chuyện ngu ngốc.

Mấy người trong nhóm: ...

Lam Tĩnh Vũ: [Vào thì vào, cùng lắm bọn mình lập nhóm khác, không sao.]

Thế là Giang Thần gia nhập group "Muốn có một Alpha đẹp trai dịu dàng".

Giang Thần: "..." Hình như cậu vào nhầm nhóm rồi.

Cậu chỉ chỉ mình, nói với Dương Tú: "Tôi giống..." người cần Alpha sao?

Dương Tú lấy tay che mặt, nghĩ đến chuyện Giang Thần giỏi đánh nhau, cậu ta hơi sợ, đặc biệt là khi cậu nheo mắt không cười.

Dương Tú: "Cậu không giống, bọn tôi giống!"

Cậu ta lập tức cúi đầu đổi tên nhóm thành: 4 Omega và 1 Beta.

Cái tên này nhìn khá kỳ quái.