Lời Cố Hâm nói với Giang Thần tối qua giống hệt chủ đề mỗi lần gặp mặt sau khi chia tay, cảm giác xa lạ đó lại dâng lên từng chút.
Cậu nghĩ không biết có phải mình quá nhạy cảm không, Cố Hâm thật sự chỉ không muốn mình đánh nhau.
Nhưng bây giờ cậu tuyệt đối không xin lỗi Cố Hâm, dù sao cậu cũng không sai, ba Alpha kia đáng đánh thật.
Dù Giang Thần bất mãn với Cố Hâm, nhưng tắm xong vừa chạm giường mắt đã díu lại. Ngày mai không có áp lực dậy sớm và nộp bài, cộng thêm tối qua bị ép chạy mười vòng, cậu đã sớm thấy mệt và buồn ngủ, không lâu sau đã ngủ thϊếp đi, nên không thấy tin nhắn xin lỗi liên tục của Cố Hâm trên điện thoại.
Đợi đến nửa đêm, Cố Hâm không đợi được hồi âm của Giang Thần, đứng ngồi không yên, nửa đêm sau mới ngủ.
Giang Thần sáng hôm sau tỉnh dậy đã là gần trưa, cậu ngủ đến phát ngốc luôn rồi.
Khi dậy đi vệ sinh thấy có người ngồi đầu giường, cậu bị dọa tới mức suýt chút nữa thì tiểu ra.
Giang Thần lập tức bị dọa tỉnh, nhìn rõ người ngồi đầu giường, cậu lẩm bẩm: "Đậu má, cậu muốn dọa chết tôi à?"
Dưới mắt Cố Hâm còn chút quầng thâm nhàn nhạt, là bằng chứng tối qua ngủ không ngon: "Em trai cậu vừa mở cửa cho tôi vào."
Giang Thần vượt qua Cố Hâm xông vào nhà vệ sinh, cậu thật ra không bị Cố Hâm đánh thức, mà bị buồn tiểu làm tỉnh.
Cố Hâm thấy cậu hoàn toàn không để bụng chuyện tối qua, trong lòng dễ chịu hơn: "Thần Thần, trưa đi ăn ngoài không?"
Vừa hỏi xong, bên ngoài vang tiếng mẹ cậu, Giang Tranh bị giam ở nhà không cho ra ngoài đã nói với bà Giang chuyện Cố Hâm đến.
Bà Giang luôn có thiện cảm bẩm sinh với Cố Hâm: "Cố Hâm lên tìm Giang Thần chơi à, trưa nay ăn cơm ở đây nhé."
Đừng thấy Cố Hâm nhà không thiếu thứ gì, nhà cũng có cô giúp việc nấu ăn, nhưng bố mẹ anh thường bận không thấy bóng người, hồi nhỏ anh ăn cơm nhà họ Giang cũng là chuyện thường.
Giang Thần vừa đánh răng vừa thò đầu ra nói với Cố Hâm: "Ăn ở nhà, không mẹ tôi lại mắng tôi lại đi ăn đồ rác."
Cố Hâm: "Biết rồi." Anh đi đến phòng khách lễ phép trả lời bà Giang.
Bà Giang nghe vui lắm, ba đứa nhãi nhà này sao học được khí chất ưu tú trầm tĩnh của Cố Hâm.
Thực ra Cố Hâm khá thích không khí náo nhiệt khác lạ của nhà họ Giang. Nhà anh rất yên tĩnh, bố mẹ đều là người thành đạt, nhà họ không có hơi thở cuộc sống như nhà họ Giang.
Giang Thần vệ sinh xong ra ngoài, Cố Hâm ngồi trước bàn học cầm tấm ảnh chụp chung tối qua xem.
Anh quay đầu hỏi Giang Thần: "Sao tôi không có tấm ảnh chung này?"
Giang Thần có thói quen rửa mặt bằng nước, rửa mặt xong tóc trước trán còn đọng giọt nước, cậu nói: "Cậu chuyển trường, cô giáo không cho cậu, chỉ cho bọn tôi."
Cố Hâm yêu thích tấm ảnh này không rời: "Còn không? Cho tôi một tấm."
"Tôi phải tìm, nhưng ảnh chung của bọn mình chỉ có tấm này." Giang Thần còn đặc biệt cho ảnh chung vào khung.
"Không có thì thôi." Anh dùng điện thoại chụp tấm ảnh này, quyết định tự lưu lại.
"Thấy mình đẹp trai nên muốn giữ lại?" Giang Thần thấy anh chụp ảnh không nhịn được nói: “Nhưng, vẫn là tôi đẹp trai hơn."
Cố Hâm gật đầu: "Ừm, cậu đẹp trai hơn, cậu xem lúc đó cậu còn không cao bằng cái cột bên cạnh." Anh chỉ cây cột cảnh báo bên cạnh sân bóng trong ảnh.
Giang Thần ghét nhất Cố Hâm lấy chiều cao hồi nhỏ của cậu ra nói, bước lên dựa lưng ghế, một tay vòng qua cổ anh, khẽ siết lại: "Cho cậu ba giây thu lại lời vừa nói, rồi thành khẩn xin lỗi anh Thần."
Mùi hương nhẹ hòa với không khí chui vào mũi Cố Hâm, tay anh đặt trên cổ tay Giang Thần, cười nói: "Được, tôi sai, không dám nữa, anh Thần đừng giận."
"Vậy còn được, tha cho cậu." Cơn giận của Giang Thần đến nhanh tan cũng nhanh.
Chuyện tối qua nhẹ nhàng trôi qua, vì không ai sai cả.
Cố Hâm vừa đến, bà Giang làm thêm hai món tủ, đầy một bàn thức ăn, khá phong phú.
Ông Giang cuối tuần đều ở nhà, Giang Hân dậy muộn hơn Giang Thần, Giang Tranh ngày nào cũng trang điểm thành tiểu tiên nam, chỉ thiếu điều uống sương sớm.
Trên bàn ăn, bà Giang không ngừng bảo Cố Hâm ăn nhiều, rồi hỏi anh Giang Thần trên trường thế nào, có phải không chăm chỉ học không, Cố Hâm nghiêm túc khen Giang Thần trước mặt ông bà Giang như mọi khi, nói cậu trên lớp chăm chú nghe giảng, tích cực trả lời câu hỏi, chỗ không hiểu cũng thảo luận với bạn. Giang Thần cảm thấy Cố Hâm như đang nói người khác, đem nhân vật này áp vào mình, cậu thấy xấu hổ vô cùng.
Thế đấy, bố mẹ cậu còn tin sái cổ, Giang Thần lại một lần nữa có nhận thức mới Cố Hâm, ngày càng giỏi nói dối.
Giang Thần thật không chịu nổi: "Mẹ, mẹ đừng hỏi nữa, nhàm chán không!"
Bà Giang: "Hỏi thêm vài câu thì sao."
Giang Tranh gật đầu phụ họa: "Đúng đúng, anh Cố Hâm, thứ hai còn đưa em đi học được không?" Lần trước được đưa đi, hoàn toàn thỏa mãn hư vinh của cậu chàng.
Giang Thần lạnh lùng nhìn cậu ấy: "Đưa cái gì."
Giang Tranh chu môi: "Keo kiệt."
Bà Giang lười quản hai anh em: "Hâm Hâm, ăn nhiều vào, đây là tôm con thích nhất hồi nhỏ đấy."
Cố Hâm: "... Cảm ơn dì." Ăn no quá.
Cuối cùng, Cố Hâm rốt cuộc nói thật với ông bà Giang, kể chuyện hai người sẽ hợp tấu trên sân khấu đêm Trung thu, chiều nay phải cùng luyện đàn.
Sau bữa trưa, Giang Thần và Cố Hâm xuống lầu.
Giang Thần ngồi trước đàn piano giơ ngón cái cho Cố Hâm: "Tôi thấy cậu mới là con ruột của mẹ tôi, dỗ bà ấy sắp tin tôi có thể thi được Thanh Bắc rồi."
"Tôi không dỗ bà ấy." Cố Hâm nhìn cậu ba giây, sau đó cúi đầu vừa chà nhựa thông cho cung violin vừa nói: "Với lại tôi không làm con ruột của mẹ cậu."
Giang Thần mở nắp đàn, nhanh miệng quay đầu cười hỏi: "Vậy cậu muốn làm gì?"
"..." Cố Hâm ngẩng đầu lặng lẽ nhìn sườn mặt của Giang Thần, ánh sáng vụn vặt rơi trên khuôn mặt ưa nhìn, thiếu niên Beta trên mặt tràn ngập nụ cười tươi rói, anh nuốt lời nói sắp thốt ra khỏi miệng: “Không làm gì cả."