Ngày Cố Hâm chuyển đi, Giang Thần vui vẻ xách đồ giúp anh xuống lầu, cậu nghĩ chỉ cần Cố Hâm không rời khỏi thành phố thì không sao, chỉ cần ngồi tàu điện ngầm hơn một tiếng là có thể gặp được Cố Hâm.
Hôm đó họ vừa nghỉ hè, Giang Thần suýt nữa dậy muộn, chỉ mặc qua loa chiếc áo đồng phục rồi xuống lầu.
Sắp lên lớp 6, Giang Thần còn khá thấp bé, còn Cố Hâm bẩm sinh đã cao lớn hơn. Anh đứng trước mặt cậu, cao hơn nửa cái đầu.
Giang Thần chạy đến nhà họ Cố gần như đã được dọn trống: "Bé cưng Hâm ơi, hành lý nhiều không? Cần tôi xách giúp không?"
Cố Hâm lúc này chỉ còn một món hành lý, anh ngồi trên giường cũ không định chuyển đi đợi Giang Thần xuống.
Mẹ anh đã thúc giục ba lần, bảo anh nhanh xuống lầu rồi lên xe, nhưng hôm qua Giang Thần hẹn sẽ tiễn nên anh vẫn cứ đợi, tránh để Giang Thần thất vọng.
Cũng là học sinh lớp 5, Cố Hâm chưa cao lên, mặt cũng chưa hoàn toàn thay đổi, hai bên má còn chút bầu bĩnh, nhiều thêm mấy phần đáng yêu.
Từ nhỏ anh đã bình tĩnh và trầm ổn hơn bạn cùng lứa tuổi, lúc này trong lòng sốt ruột cũng không biểu hiện quá rõ: "Không nhiều, có công ty chuyển nhà giúp mang xuống, tôi tự xách vali là được." Anh nhìn đỉnh đầu Giang Thần còn dựng một sợi tóc: "Cậu lại suýt ngủ quên à?"
Giang Thần gãi đầu cười hì hì, tính ham ngủ của cậu đã khắc vào xương tủy: "Khó lắm mới được nghỉ hè không cần dậy sớm, ai ngờ phải chuyển đi sớm như vậy."
Vừa nói xong, Cố Hâm đã nhận được điện thoại mẹ anh giục xuống lầu.
Cố Hâm hôm nay mặc áo phông xanh đen đơn giản và quần dài, dưới là đôi giày thể thao trắng phiên bản giới hạn, tôn lên đôi chân thiếu niên thon dài: "Tôi phải xuống rồi."
Giang Thần dụi mắt: "Tôi tiễn cậu xuống, tiễn cậu lên xe rồi về ngủ bù."
Cố Hâm không nhịn được vò tóc cậu: "Ừ, dù sao cậu cũng như heo, còn có thể ngủ nướng."
Giang Thần vỗ tay anh: "Tóc loạn chết đi được."
Cố Hâm cười ha ha: "Ổ gà hợp với dáng vừa ngủ dậy của cậu hơn." Nói rồi, anh lại vò thêm một phen.
Giang Thần nhảy lên người anh, dùng sức vò tóc Cố Hâm. Chỉ tiếc là, Cố Hâm vừa cắt tóc ngắn, vò thế nào cũng vẫn thẳng đứng, không loạn được.
Cậu buông xuôi: "Tóc cậu đúng là không có cảm giác thành công khi làm rối."
Mẹ Cố Hâm lại giục, hai người mới đùa giỡn vào thang máy.
Lên xe, Giang Thần nói với Cố Hâm: "Bé cưng Hâm, cậu phải thường về chơi với tôi nhé."
Cố Hâm gật đầu: "Ừ, có lẽ tôi sẽ sớm chuyển về."
Giang Thần như người lớn vỗ vai Cố Hâm: "Chúng ta đâu có xa, cuối tuần tôi cũng có thể qua tìm cậu."
Cố Hâm: "Đợi tôi chuyển đến nhà mới chụp ảnh cho cậu."
Giang Thần: "Cậu lên xe nhanh đi, dì lại thúc rồi, mấy hôm nữa chúng ta đi ăn băng phấn."
*Băng phấn (冰粉)là món tráng miệng nổi tiếng ở Tứ Xuyên, tui thấy nó khá giống chè/ tào phớ bên mình.
![]()
Lúc này Giang Thần chưa nhận ra, dù chỉ cách nửa thành phố, bình thường cũng rất khó gặp mặt.
Sau Cố Hâm chuyển nhà đã giữ lời gửi ảnh nhà mới, nhưng mấy ngày sau cả nhà đi du lịch, bát băng phấn hẹn ước rốt cuộc không cũng ăn được.
Ông bà Giang ngày nào cũng bận làm việc, du lịch không nằm trong kế hoạch thường ngày của nhà họ, Giang Thần chỉ có thể nhìn ảnh du lịch Cố Hâm gửi, hâm mộ vô cùng.
Cố Hâm du lịch về ngày càng bận, ngày nào cũng học thêm, bận rộn cho chuyển cấp, quà mang về đều gửi cho Giang Thần bằng chuyển phát nhanh nội thành.
Từ kỳ nghỉ hè năm lớp 6, số lần Giang Thần gặp Cố Hâm ngày càng ít.
Tin nhắn của Cố Hâm với cậu từ một ngày nhiều tin biến thành vài ngày một hai tin, rồi sau đó một hai tuần mới gửi gì đó, Giang Thần lúc đầu rất chủ động chia sẻ cuộc sống với Cố Hâm, nhưng sau thấy quá nhạt nhẽo, Cố Hâm không trả lời ngay như trước, phải đợi lâu mới thấy hồi âm.
Sau khi Cố Hâm chuyển nhà, lần gặp đầu tiên của hai người dời đến kỳ nghỉ đông lớp 6.
Gặp lại Cố Hâm, Giang Thần cảm thấy hơi xa lạ, bạn thân nhất của cậu cao lên, cũng gầy đi, nét bầu bĩnh trên mặt biến mất, thay vào đó là khuôn mặt đẹp trai hơn, góc cạnh hơn.
Hai người gặp mặt có chút xa lạ, khi Cố Hâm lấy máy chơi game tặng Giang Thần, họ lại thân như xưa, Giang Thần lảm nhảm bên cạnh anh trách Cố Hâm suốt ngày bận học không chơi với cậu, còn Cố Hâm giải thích bị bố mẹ ép học thêm, ngày nào cũng làm bài tập không hết, còn phải luyện đàn, mỗi lần tắm xong về nhà, mệt đến mức ngón tay không nhấc nổi.
Khoảng cách thiếu niên thế là biến mất.
Có lẽ ông bà Giang không yên tâm để Giang Thần còn học tiểu học đi xa, lên cấp hai cuối tuần Giang Thần tự do hơn, cậu có thể đi tìm Cố Hâm.
Nhưng đôi khi, do môi trường sống, khoảng cách giữa người với người càng xa, khoảng cách sẽ càng kéo dài.
Cuối tuần năm lớp 7 Giang Thần thường ngồi tàu điện ngầm hơn một tiếng đi tìm Cố Hâm chơi, nhưng Cố Hâm bận hơn cả hồi lớp 6, nội dung học ở trường Nhất Trung của họ nhanh hơn trường Giang Thần không chỉ một chút, Cố Hâm ngoài học trên trường, lớp học thêm bên ngoài cũng chiếm hết thời gian. Đến cuối tuần cũng không có thời gian rảnh nói chuyện với Giang Thần, phần lớn thời gian Giang Thần đến chơi phải đợi lâu, hai đứa ăn cơm xong, Giang Thần phải về, không chơi được gì, ngay cả thời gian nói chuyện cũng không đủ.
Một thời gian sau, Giang Thần cũng không đi tìm Cố Hâm nữa.