Chương 17

Giang Thần cũng là một trong những người đánh nhau, thầy Giả không tha cho cậu, đội bóng chạy bao nhiêu cậu chạy bấy nhiêu, số vòng phải chạy một lần không ít.

Chỉ là sau khi chạy xong, Cố Hâm không nói với Giang Thần một lời, chỉ có Vệ Mông là bạn tốt hết lòng đi cùng cậu.

Giang Thần đã mệt lả trên ghế nghỉ bên cạnh, mấy Omega vốn định đến cảm ơn đã không đợi được họ chạy xong đã đi rồi.

Cố Hâm không đành lòng mới lấy từ túi ra một chiếc khăn sạch đưa qua: "Lau mồ hôi đi."

Giang Thần hai tay chống mép ghế nghỉ, hơi ngẩng đầu, nói còn thở hổn hển: "Mệt, không muốn động."

Cố Hâm không định lau cho cậu, trực tiếp đưa chiếc khăn màu xanh nhạt thêu tên mình áp lên mặt cậu: "Tự lau đi, ai bảo đi quản chuyện người khác."

Giang Thần lau qua loa mồ hôi trên mặt, dịch sát lại gần Cố Hâm, dùng khăn chống cằm, nhìn chằm chằm đường hàm của Cố Hâm.

"Không được sao?"

Cố Hâm nhìn cậu một cái, hít một hơi, không nói gì đã bị thầy Giả gọi đi.

Chạy mười vòng với họ coi như khởi động, còn phải luyện tập dẫn bóng và ném rổ nửa tiếng, Giang Thần ngồi trên ghế dài nhìn Cố Hâm căng chặt hàm, đổ mồ hôi trên sân.

Cậu thở dài: "Tuổi trẻ thật tốt quá."

Thầy Giả vừa đứng phía trước, quay lại trợn mắt: "Bạn học Giang Thần, một vị thành niên đừng nói câu này trước mặt giáo viên ba mươi tuổi. Cậu mà nói thế bên ngoài là bị nện đấy."

Giang Thần bắt chéo chân, dáng vẻ lười nhác của kẻ vô công rồi nghề: "Thưa thầy, em không phải nói trước mặt thầy sao, thầy coi như em xì hơi cũng được."

Thầy Giả suýt bị cậu làm cho tức chết, Giang Thần bướng hơn nhiều so với mấy Alpha trong đội bóng của thầy. Thầy bất lực lắc đầu, vẫn tự hòa giải với mình, so đo với lũ nhóc tuổi này thì chỉ có thể tự làm mình tức phát hói thôi.

Thầy dọa Giang Thần: "Đừng để lọt vào tay thầy."

Giang Thần gấp khăn thành dải đặt lên trán, tự giả dạng thành bệnh nhân: "Thầy ơi, em không dám, giờ đã bị thầy hành hạ thế này, chạy thêm một vòng là em vào viện thật đấy." Hai tay cậu buông thõng bên hông.

"Cậu không nói được câu lành à? Ai lại tự rủa mình thế." Thầy Giả suýt bị cậu làm cho phì cười: “Lúc nãy cậu mà giả làm Omega lại có khi thầy không bắt chạy rồi."

"Thầy không nói sớm, em có thể giữ quyền lợi này đến tiết thể dục tuần sau không?" Trên mặt Giang Thần toàn là vẻ háo hức.

Thầy Giả: "Mơ đẹp đấy."

Giang Thần: "Thầy không giữ chữ tín, thế này sẽ không có học sinh yêu quý đâu."

Thầy Giả: "Nếu người như cậu thì thôi, thầy còn muốn bảo vệ tốt gan của mình."

Bên kia, Alpha luyện tập đầm đìa mồ hôi, bên này Giang Thần uống nước của Cố Hâm, tán gẫu với thầy Giả, thật thoải mái.

Sau khi đội bóng rổ kết thúc buổi tập, một nhóm người cùng nhau rời trường.

Trước khi chia tay, thầy Giả vẫn không quên nhắc họ cuối tuần viết bản kiểm điểm nghìn chữ!

Sau sự kiện ẩu đả, các thành viên đội bóng rổ năm nhất vừa thành lập chưa đầy một tuần đã trở nên thân thiết hơn. Hôm nay đúng thứ sáu, nên bọn họ hẹn nhau đi ăn BBQ.

Quán là do Vệ Mông giới thiệu, nhà hắn mở quán ăn nên rất rõ quán nào ngon quanh đây. Mẹ hắn quản nghiêm, hắn không muốn dẫn bạn về quán của nhà, chủ yếu là bọn thanh thiếu niên tuổi nổi loạn này thích lén uống chút rượu.

Họ đến một quán nướng, Vệ Mông là người quen thân, khá giỏi tạo không khí, lại thích uống bia, ra sức khoe khoang thành tích ở trường Thập Cửu.

Vệ Mông: "Ở trường Thập Cửu không có ai uống giỏi bằng tôi, tôi có thể một địch mười, bọn họ không phải đối thủ của tôi!"

Tưởng Nhất Bách kích hắn: "Tôi không tin."

Vệ Mông lập tức nhảy vào hố: "Nào, cạn ly!"

Tưởng Nhất Bách chơi đến nghiện rồi: "Cạn thì cạn."

Giang Thần không nghiện rượu, thi thoảng uống có vài ngụm. Cậu không thân với đội bóng, phần lớn thời gian đều nghe họ nói chuyện.

Cố Hâm cũng không thích uống bia lắm, vì uống nhiều dễ buồn đi vệ sinh, cả buổi chỉ đưa đồ nướng cho Giang Thần, phục vụ rất chu đáo.

Một đám người ăn uống no nê rồi lần lượt về nhà.