Chương 16

Ở đội khác, Vệ Mông cũng phát hiện tình hình khác thường, thấy có người muốn đánh Giang Thần, Vệ Mông lập tức xông tới: "Mẹ nó, ai dám động vào anh Thần của tao!"

Các thành viên đội bóng khác trên sân cũng chú ý tình hình trên khán đài.

Mấy Alpha đang vây một Beta, đây là ỷ đông hϊếp yếu?

Cố Hâm và Vệ Mông đều xông lên, Tưởng Nhất Bách không thể tụt lại, cũng xông lên theo.

Nhưng chưa đợi Cố Hâm động thủ, Giang Thần trông mềm yếu đã vặn cổ tay Alpha túm cổ áo mình kia, đẩy mạnh vào ghế trên khán đài!

Giang Thần lạnh lùng nhìn gã: "Mày mẹ nó dám kéo áo tao nữa thử xem."

Alpha kia đau đớn ngã trên ghế, không ngờ beta mềm yếu thích xen vào chuyện người khác lại có thể đè được hắn!

"Đệt, tao gϊếŧ mày!"

Giang Thần vẩy cổ tay, thong thả nói: "Mày không gϊếŧ tao, tao gϊếŧ mày, thứ gì thế."

Cố Hâm bước lên, đứng bên Giang Thần: "Sao thế?"

Anh mặc áo đồng phục bóng rổ rộng, người còn toát hơi nóng vừa vận động.

Cố Hâm nhận ra ba Alpha này, là học sinh lớp 11. Có lần anh sang bên đó lấy đồ cho giáo viên, thấy họ hút thuốc đánh nhau bị giám thị bắt, bị chỉnh cho một trận.

"Họ bắt nạt người khác." Giang Thần lùi về phía Cố Hâm, nói nhỏ: "Bắt nạt con gái trước, rồi bắt nạt luôn tôi."

Bên cạnh họ còn hai cô gái Omega, đi một đám, còn lại ba, một người khá bình tĩnh.

Cố Hâm không quá để ý người khác, anh nhìn Giang Thần từ trên xuống dưới: "Cậu không sao chứ."

Alpha lớp 11 kia ôm tay đứng dậy: "Tao theo đuổi Omega, mày là Beta nhiều chuyện cái gì thế!"

Hắn giận dữ định đấm Giang Thần, nhưng bị Cố Hâm chặn lại. Anh đá một cái khiến Alpha nhuộm tóc tím ngã về sau, hai Alpha cùng đi đỡ lấy.

Cố Hâm nói: "Mày dám động đến một ngón tay của cậu ấy thử xem."

Alpha lớp 11 vừa nói vừa xắn tay áo định xông lên: "Đệt mẹ mày, lại thêm một đứa nhiều chuyện, chúng mày giỏi lắm nhỉ! Mới là thằng ranh lớp 10 đã dám hống hách với bọn tao, cũng không biết xem đây là địa bàn của ai!"

Lần này Giang Thần không để Cố Hâm che chắn mà trực tiếp ném cặp vào gã: "Đánh thì đánh, lắm lời thế, còn muốn làm phản diện!"

Mặt Alpha tóc tím bị đập trúng, càng tức hơn, hai đứa lớp 11 phía sau và Vệ Mông Tưởng Nhất Bách đi theo cũng nhào vào hỗn chiến!

Các thành viên đội bóng khác đi theo vốn định kéo họ ra, nhưng huấn luyện viên đã tới!

"Các cậu đang làm gì thế!"

Ba Alpha lớp 11 bị các thành viên đội bóng cùng nhau đè lại.

Huấn luyện viên bóng rổ vừa hay là giáo viên thể dục lớp 8, thổi vài tiếng còi!

Huấn luyện viên quát dưới sân: "Cố Hâm, cậu vậy mà lại dẫn đầu đánh nhau! Tất cả xuống đây cho tôi!"

Đội viên vốn dĩ lên can ngăn giờ thành đánh kéo bè kéo lũ đánh nhau, nhưng họ nghĩ không thể để mình bị mắng hoặc phạt, đành khống chế ba tên lớp 11 đầu xỏ cùng xuống.

Giang Thần vốn định lẻn sau lưng Cố Hâm, nhưng bị giáo viên thể dục đã nhớ mặt từ lâu gọi lại.

Giáo viên thể dục: "Giang Thần, cậu cũng xuống đây."

Cố Hâm nói nhỏ bên tai: "Không sao, lát nữa nói là tôi động thủ trước."

Giang Thần không phải người không có nghĩa khí, không có ý bắt anh chịu tội.

Hồi nhỏ, cậu thường vì chuyện đánh nhau để Cố Hâm chịu tội, nhưng phụ huynh đều biết Giang Thần mới là đứa đánh nhau, tội của Cố Hâm luôn được minh oan, về nhà không những không bị đánh, còn được bố mẹ khen cuối cùng cũng có khí phách Alpha, còn Giang Thần lại bị mẹ phạt đi giặt quần áo với chị, đãi ngộ khác xa.

Nghĩ đến những ngày đánh nhau với Cố Hâm hồi nhỏ, Giang Thần không nhịn được khen: "Cú đấm vừa rồi của cậu ngầu lắm."

Cố Hâm không nhịn được khoe với Giang Thần: "Kỳ nghỉ đông năm ngoái học được ít võ với cậu tôi đấy."

Trước đây anh không biết đánh nhau, là Alpha mà không biết đánh nhau bằng Beta là chuyện xấu hổ, Cố Hâm học võ không phải vì điều này, anh chỉ muốn khi Giang Thần bị bắt nạt, mình có thể giúp chút gì, dù giờ họ không còn hay đánh nhau nữa.

"Lúc khác dạy tôi với." Giang Thần lười thì lười, nhưng thi thoảng vẫn hứng thú với cái mới.

"Ừ, về nói sau." Cố Hâm vừa gật đầu đồng ý.

Anh còn định nói gì, đã bị giáo viên thể dục, tức huấn luyện viên đội bóng hiện tại, thầy Giả Minh điểm danh phê bình giáo dục.

Thầy Giả: "Tôi thấy các cậu quá thoải mái ở nơi có điều hòa rồi, tất cả chạy cho tôi, quanh nhà thi đấu mười vòng, hôm nay đánh nhau cuối tuần viết kiểm điểm một nghìn chữ, thứ hai nộp cho tôi! Cố Hâm, cậu là đội trưởng, cậu viết hai nghìn chữ!"

Cố Hâm quả nhiên là học sinh ngoan trong mắt giáo viên, rất có cách đối phó với thầy cô, anh thành khẩn nói: "Thưa thầy, bọn em biết sai rồi, bọn em không cố ý đánh nhau, là các đàn anh lớp 11 công kích ngôn ngữ và thể xác bọn em trước, bọn em bị kích động mới phản kháng lại..."

Thầy Giả cảm nhận được học trọ coi trọng, cơn giận tan biến một nửa: "Dù có lý do, nhưng đánh nhau là không đúng, các em có mệnh hệ gì thầy cũng phải chịu trách nhiệm, bây giờ tất cả ra sân chạy mười vòng cho thầy, để các em bớt dư năng lượng!"

Vệ Mông kéo Giang Thần lùi một bước, nói nhỏ: "Lớp trưởng đúng là đỉnh, cậu ấy giải thích một câu bằng người khác nói mười câu."

Giang Thần trong lòng vô cùng đồng tình, nhớ lại đều là bi thương: "Đúng vậy, từ nhỏ cậu ấy đã được thầy cô yêu quý."

Quả nhiên, sau khi Cố Hâm dẫn đầu nhận lỗi, thầy Giả đã bớt giận, bắt đầu hỏi thông tin ba Alpha lớp 11 kia. Vì không phải học sinh của mình, thầy không tiện phạt mà ghi lại lớp và tên, chụp ảnh gửi cho giáo viên khối tương ứng.

Vệ Mông vẻ mặt hâm mộ: "Cậu nói xem, nếu hồi ở Thập Cửu mà biết cách này, thầy cô sẽ yêu chúng ta biết bao."

Giang Thần trợn mắt: "Đừng mơ nữa, cậu học mười năm cũng không được." Cố Hâm là Cố Hâm, không phải ai cũng thế.

Tưởng Nhất Bách thò mặt qua, khá tò mò: "Giang Thần, cậu đánh nhau vì mấy Omega kia à." Hắn ta hất cằm, chỉ mấy Omega đang đứng trên khán đài, trong đó có một người chính là Omega xinh đẹp vừa nói với Cố Hâm.

Giang Thần không mấy hứng thú: "Coi như vậy đi."

Cố Hâm vừa đến gần đã nghe thấy câu trả lời của Giang Thần, nụ cười trên mặt lập tức biến mất. Trong lòng rầu rĩ, quay hướng khác dẫn đội viên chạy quanh nhà thi đấu.

Có hơi phiền.