Chương 15

Lớp 10-8 quyết định tiết mục biểu diễn duy nhất một cách qua loa như vậy. Tiết mục còn lại là điệu nhảy hiện đại gợi cảm của bảy bạn nữ Omega, không liên quan gì đến Giang Thần và Cố Hâm, một lớp có hai tiết mục là đủ rồi.

Một ngày học kết thúc, Giang Thần lại lười biếng thêm một ngày, đang định về nhà thì bị Dương Tú gọi lại: "Giang Thần, cậu không được đi, cậu phải ở lại chút."

"Làm gì?" Với debuff của trường Thập Cửu, Giang Thần trong mắt bạn bè ít nhiều đều có vẻ đầu gấu.

Hiển nhiên là, Giang Thần buồn ngủ cả ngày đã quên mất chuyện hợp tấu.

Dương Tú nói: "Hợp tấu violin và piano với lớp trưởng, cậu không quên chứ, bây giờ rút lui còn kịp."

Vừa dứt lời, mấy Omega ngoảnh lại nhìn hai người, mong chờ có thể nghe thấy tin cậu rút lui từ miệng Giang Thần.

Nhưng Giang Thần là người muốn bóp chết mầm mống tình yêu học trò của Cố Hâm, sao có thể nhường chỗ được, cậu chống cằm nói: "Rút lui? Không thể nào."

Chuyện piano thì nhỏ, chuyện bạn thân yêu sớm mới lớn.

Vệ Mông cũng định gọi Giang Thần đi chơi bóng rổ, không ngờ cậu thật sự định đi luyện đàn: "Thần Nhi à, cậu thật sự muốn biểu diễn trên sân khấu? Sáng nay không phải đùa sao?"

Giang Thần nghiêm túc nói bừa: "Ai nói, tôi rất nghiêm túc mà, đóng góp một phần cho lớp."

Dương Tú thầm nghĩ, thà ước gì Giang Thần đang đùa với mình, nhìn đã thấy không phục, rất có chính kiến, làm ủy viên văn nghệ khó quá.

Giang Thần bây giờ không muốn luyện đàn cũng không muốn chơi bóng, cậu nhìn về phía Cố Hâm đang nói chuyện với Tưởng Nhất Bách.

"Cố Hâm, cậu luyện đàn hay luyện bóng?"

Cố Hâm nghe tiếng quay đầu: "Tôi đi luyện bóng trước."

Giang Thần nói với Dương Tú: "Cậu thấy đấy, cậu ấy đi luyện bóng, một mình tôi không có gì để luyện, hay đợi khi nào Cố Hâm rảnh đi."

Dương Tú: "Nhưng các cậu phải xác định chơi bản nhạc nào, giáo viên âm nhạc có thể hướng dẫn đôi chút."

Cố Hâm đi tới: "Cuối tuần tôi và Giang Thần bàn một chút, xác định rồi nói với giáo viên âm nhạc."

Dương Tú: "Vậy đành thế thôi, lớp trưởng, cậu tận tâm một chút." Cậu ta ám chỉ Giang Thần từ đầu năm đến giờ chưa từng để giáo viên yên tâm.

Cậu ta thật sự không hiểu, có nhiều Omega sẵn sàng hợp tác như vậy, sao lớp trưởng lại chọn Giang Thần chứ.

Cố Hâm nghe lời Dương Tú nhưng không trả lời, mà hỏi Giang Thần: "Cậu đi luyện bóng với tôi hay về nhà trước."

Giang Thần đương nhiên muốn về nhà lười biếng rồi, nhưng về nhà lại phải đối mặt với bà mẹ hay cằn nhằn, đành chọn đi luyện bóng với Cố Hâm, cậu có thể ngồi xem.

"Tôi đi xem cậu luyện bóng."

Trường khá hào phóng, trong nhà luyện có bật điều hòa, nhiệt độ bên trong mát mẻ hơn bên ngoài nhiều, Giang Thần chưa từng đến sân bóng rổ trong nhà, cậu cảm thấy tìm được chỗ ngủ tuyệt vời, vừa vào sân đã tìm chỗ có thể dựa vào nằm xuống.

Cậu không nhắm mắt nghỉ ngơi như dự tính, vì không xa có một nhóm bạn Omega, thỉnh thoảng vì cầu thủ trên sân làm động tác khó mà thốt lên kinh ngạc, thỉnh thoảng còn nói nhỏ, Giang Thần còn nghe thấy tên Cố Hâm từ miệng họ.

Hồi đi học, hễ đến ngày lễ, bàn học của Cố Hâm luôn bị vùi lấp bởi đủ loại quà nhỏ, thường xuyên bị nhiều Omega tỏ tình, ngay cả beta cũng chạy đến hùa theo.

Theo lý thì Giang Thần nên quen rồi, nhưng nhìn thấy những Omega này vây quanh Cố Hâm vẫn khá phiền, luôn xuất hiện tỏ tình khi cậu và Cố Hâm đi cùng, hoặc cố ý va vào để thể hiện sự tồn tại, học theo tình tiết trong phim.

Khi Giang Thần đang suy nghĩ, huấn luyện viên bên dưới có việc rời đi, Cố Hâm là đội trưởng đội bóng rổ năm nhất, anh tổ chức chia đội thi đấu luyện tập, các Omega trên khán đài càng hào hứng, tiếng cổ vũ to hơn nhiều, ánh mắt Giang Thần cũng đuổi theo bóng người Cố Hâm.

Cố Hâm chơi vị trí tiền phong phụ, cú ném ba điểm của anh rất chuẩn, một quả rồi một quả, thân hình Alpha thiếu niên mới bắt đầu phát triển, đôi chân dài khỏe khoắn, sức bật mạnh mẽ, nhảy cao, anh giơ tay, bóng vẽ thành vòng cung khéo léo chui vào rổ.

Tưởng Nhất Bách phối hợp với Cố Hâm, bớt chút thời gian rảnh trò chuyện: "Hôm nay cậu hào hứng hơn nhiều so với trước, chuẩn xác cao hơn nhiều, có phải vì hôm nay là thứ sáu, số Omega đến nhiều hơn, hào hứng hơn không hả."

Cố Hâm vỗ một cái vào lưng hắn ta: "Đừng suốt ngày nhắc đến Omega, cậu không rời được kỳ động dục hay sao."

Tưởng Nhất Bách cười: "Cậu không thấy trên khán đài có một cô gái đặc biệt xinh sao? Mấy hôm trước không thấy." Hình như không phải học sinh năm nhất của họ.

Cố Hâm khá lạnh lùng: "Không hứng thú." Có thời gian này xem Omega thì không bằng ném thêm hai quả, Giang Thần thích xem cái này.

Khi anh ném thêm hai quả ba điểm, Cố Hâm ngoảnh đầu nhìn khán đài, nhưng phát hiện Giang Thần không ở vị trí cũ mà bị một Alpha cao lớn túm cổ áo, cổ Giang Thần hơi ngửa ra sau. Các Omega bên cạnh bị cảnh này hù dọa kêu thét, chạy về phía cầu thang.

"Đệt!" Cố Hâm ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Alpha kia, lập tức nhảy qua lan can bên sân, ba bước thành hai chạy lên khán đài.

Trong nháy mắt đó, Tưởng Nhất Bách vốn định chuyền bóng chỉ nghe thấy quý ông Cố Hâm chửi thề, rồi không thấy người đâu.