Cố Hâm xem sách nguyên bản một lúc, khi gắn bookmark thì Giang Thần đã nằm nghiêng trên giường ngủ rồi.
Gần đây Giang Thần thật sự rất thích ngủ, chưa thấy ai ngủ nhiều hơn cậu, mỗi ngày ít nhất phải ngủ mười hai đến mười ba tiếng, vậy mà trên lớp vẫn thỉnh thoảng gật gù, kỹ năng ngủ này đúng là không ai sánh bằng.
Cố Hâm vệ sinh cá nhân xong mới lên giường ngủ, lúc này Giang Thần đã chui đầu vào giữa hai cái gối, chỉ để lộ mỗi cái gáy.
Đây là thói quen ngủ từ nhỏ của Giang Thần, thế nào cũng không sửa được.
Hồi mẫu giáo, trường chuẩn bị cho mỗi học sinh một cái giường nhỏ, nhưng Giang Thần ở nhà trẻ đã chèn gối với Cố Hâm, lên mẫu giáo chia giường riêng, cậu không được chèn nữa, hễ ngủ trưa là rơi xuống đất. Sau đó cô giáo không còn cách nào khác, đành phải ghép giường của Cố Hâm và cậu lại với nhau, có Cố Hâm nằm ngoài, Giang Thần không bao giờ rơi xuống đất nữa.
Cố Hâm và Giang Thần xa cách gần bốn năm, không cùng đi học, không cùng ngủ trưa, anh không biết bây giờ Giang Thần có còn ngủ rơi xuống đất không, chắc là không, vì giường cũng rộng hơn rồi.
Anh dịch gối ra một chút, để Giang Thần thở được dễ dàng.
Càng gần Giang Thần, Cố Hâm càng ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người cậu. Thật ra hormone của beta không quá nồng, đặc biệt bây giờ còn có dung dịch ức chế beta, uống xong không còn chút mùi nào, chắc là sữa tắm hoặc dầu gội, khá thơm.
Cố Hâm lại khịt mũi hai cái, anh áp sát vào gối của Giang Thần, ngửi mùi hương nhẹ nhàng này chìm vào giấc ngủ.
Chỉ đơn giản lại nằm chung một giường, quan hệ của họ vẫn không thay đổi, họ vẫn là bạn tốt.
Một tấm chăn mỏng phủ lên hai người, dường như lại trở về những ngày ngủ trưa cùng nhau thời nhỏ. Dần dần, mắt Cố Hâm cũng nặng trĩu, vô thức chìm vào giấc mộng.
Sáng hôm sau.
Giang Thần bị Cố Hâm đánh thức, mắt cậu còn chưa mở, cố hết sức kéo chăn trùm lên đầu, vừa mơ thấy mình ngủ trên đám mây mềm mại, sao có thể bị đánh thức được, cậu không muốn dậy đâu!
"Thần Thần, dậy đi!"
Giang Thần lật người, nhất quyết không chịu dậy.
Cố Hâm lại tiếp tục gọi: "Thần Thần, Giang Thần, cậu không dậy thì tôi đi học một mình đấy."
Giang Thần cảm thấy chăn trên người bị giật mất, rồi đột nhiên không ai thèm quan tâm cậu nữa, nhưng một lúc sau, mặt đón một luồng lạnh buốt.
Là Cố Hâm, anh vắt khăn, áp lên mặt Giang Thần, đây là chiêu mà anh dùng để gọi Giang Thần dậy.
"Tôi tỉnh rồi..." Giang Thần vứt chiếc khăn lại cho anh: “Bao nhiêu năm rồi, sao cậu vẫn gọi tôi dậy kiểu này, chẳng có gì mới mẻ."
Cố Hâm cất khăn: "Chiêu không cũ, chỉ cần hữu dụng. Tôi thật không hiểu nổi bình thường cậu ở nhà dậy thế nào."
Giang Thần vừa xuống giường vừa nói: "Cậu mà có một bà mẹ giọng to, lại thêm hai người chị em suốt ngày cãi nhau thì cậu sẽ hiểu."
Cậu cởϊ áσ phông và quần đùi ngủ trước mặt Cố Hâm, lộ ra thân hình mảnh mai trắng trẻo của thiếu niên. Dáng người hơi gầy, nhưng gầy mà có thịt, người lười như cậu mà lại có chút cơ bụng.
Giang Thần mơ màng mặc quần đồng phục.
Đến khi mặc xong đứng dậy định đi đánh răng rửa mặt mới phát hiện áo và quần hơi rộng.
Cậu kéo cổ áo trước gương toàn thân: "Bé cưng Hâm, tôi mặc nhầm đồng phục của bé cưng à."
Cố Hâm nói: "Ừ, áo cậu tối qua lấy ra bị dính nước dưa hấu, sáng nay tôi giặt giúp cậu rồi."
Giang Thần vô cùng cảm động, đột nhiên áp sát vào lưng Cố Hâm, ôm eo anh, vẻ mặt xúc động: "Ôi, bé cưng Hâm có thể làm vợ người khác rồi, đảm đang quá."
Cố Hâm vô tình ngửi thấy mùi hương thoang thoảng từ người Giang Thần, nhẹ nhàng đẩy cậu ra: "Đừng nghịch nữa, đi đánh răng đi." Người anh nóng đến mức sắp bốc khói vì được ôm.
"Sao cậu giống cô vợ nhỏ hay xấu hổ thế, đều không cho động vào." Giang Thần nghiêng người vẹo đầu duỗi cổ ra nhìn Cố Hâm, còn chê Cố Hâm đẩy mình.
Cố Hâm một tay che mặt cậu: "Đừng có ví von bừa." Mặt Giang Thần nhỏ, lập tức bị bàn tay anh che khuất tầm nhìn, không thấy được sự thay đổi tinh tế trên mặt Cố Hâm lúc này, Cố Hâm chỉnh lại tâm trạng, thuận tay cầm quyển sách bên cạnh bỏ vào cặp: “Tôi ra phòng khách đợi cậu."
"Ừ." Giang Thần quay người đi vệ sinh cá nhân, nghịch một chút cũng tỉnh táo hơn nhiều.
Hai người ăn sáng trên đường, đến trường vẫn còn mười phút mới vào tiết đọc sáng, có Cố Hâm trông chừng, Giang Thần muốn đến muộn cũng khó.
Các bạn đến sớm lại một lần nữa thấy Cố Hâm và Giang Thần xuất hiện cùng nhau. Mọi người bắt đầu quen rồi, còn có người đánh cược "tình bạn" plastic của họ sẽ sớm nứt vỡ, cho rằng Giang Thần chắc chắn là muốn theo đuổi hoa khôi trường mới thân thiết với Cố Hâm.
Dương Tú cũng đến sớm, còn năm phút nữa là đổ chuông, hầu như tất cả học sinh đã vào lớp, cậu ta chạy lên bục giảng, hắng giọng.
"Xin hỏi lớp ta có những bạn nào biết chơi piano? Lớp ta nghĩ ra một tiết mục hợp tấu violin và piano, nghệ sĩ violin là lớp trưởng chúng ta, hiện còn thiếu nghệ sĩ piano."
Vừa nghe cậu ta nói, mọi người liền trở nên hào hứng, các Omega đều khá mạnh dạn giơ tay tự tiến cử với Dương Tú.
"Tôi tôi tôi nè, Dương Tú chọn tôi đi!"
"Tôi piano cấp mười hai!"
"Tôi từ ba tuổi đã chơi piano, bản nhạc nào cũng không thành vấn đề!"
Dương Tú bắt đầu ghi lại tên từng bạn giơ tay.
Đến khi ghi tên bạn cuối cùng giơ tay: "Hả? Giang Thần?"
Giang Thần dựa lưng vào ghế, ngồi không ngay ngắn, vẻ hơi lười biếng, còn có chút bặm trợn: "Không quy định nhất định phải là Omega chứ."
Dương Tú vừa hâm mộ vừa cạn lời, quá khó xử. Các bạn khác có biết chơi piano hay không cậu ta còn biết chút ít, nhưng Giang Thần thì cậu ta hoàn toàn không biết. Nếu không phải cậu ta học piano thì đã tự lên rồi, đâu cần phải phân vân thế.
Khóe miệng Cố Hâm hơi nhếch lên, nói: "Dương Tú, hay là để Giang Thần và tôi hợp tấu đi."
Lớp trưởng đã tự quyết định rồi, Dương Tú đành đồng ý: "Vậy cũng được, chiều tan học các cậu ở lại chút nhé."
Vừa dứt lời, Giang Thần đã nhận được ánh mắt hâm mộ của một nhóm bạn Omega. Hứng thú của Giang Thần nổi lên, nháy mắt một cái với Cố Hâm, các Alpha và Beta ở cuối lớp không hẹn mà cười phá lên, khiến các Omega tức điên.
Giang Thần nghĩ, cơ hội ngăn chặn tình yêu học trò của Cố Hâm thật là vui sướиɠ.
Còn Cố Hâm thì đã âm thầm đỏ tai rồi.