Giang Thần nhanh chóng thu dọn sách vở và bài tập cần mang vào ngày mai, cầm theo đồng phục mai mặc, xách balo lên chuẩn bị ra cửa.
Chị cậu vẫn chưa về, em trai cậu chắc lại đang lén livestream trong phòng, lúc này trong phòng khách chỉ còn bố mẹ đang ngồi sát bên nhau xem bộ phim gia đình hiện đại đầy máu chó.
Mẹ Giang Thần mắt tinh, thường ngày chỉ thấy đứa lớn chạy khắp nơi, giờ đứa thứ hai cũng nhiễm tật xấu này.
Sự dịu dàng trên mặt bà lập tức biến thành cảnh giác: "Đêm hôm khuya khoắt thế này, con đi đâu thế?"
Giang Thần ăn ngay nói thật: "Con qua nhà Cố Hâm nhờ cậu ấy giảng bài, tối nay không về đâu, sáng mai đi thẳng đến trường."
Mẹ Giang Thần có thiện cảm bẩm sinh với Cố Hâm, vừa nghe thấy tên anh, sắc mặt liền dịu xuống, bà rất vui khi Giang Thần kết bạn với Cố Hâm.
Bà gọi Giang Thần đang chuẩn bị chuồn đi: "Đợi đã, mang theo ít dưa bà nội gửi lên đi, để Cố Hâm nếm thử, người ta kèm bài cho con cũng vất vả lắm."
Giang Thần không thích mang đồ nặng: "Ừm, mẹ lấy ít thôi, dưa nặng lắm."
Mẹ Giang Thần vừa lấy một quả dưa hấu từ tủ lạnh ra vừa cằn nhằn: "Lười chết đi được, Cố Hâm vừa mới chuyển về, con không thể đối xử tốt với người ta một chút sao."
Bố Giang Thần chỉ cười, sau khi mẹ cậu quay lưng đi, liền lấy điện thoại chuyển cho cậu ít tiền tiêu vặt: "Mai con với Cố Hâm đi ăn gì ngon nhé."
"Con biết rồi." Giang Thần cảm thấy Cố Hâm giống con ruột của bố mẹ mình hơn.
Giang Thần một tay xách balo, một tay cầm quả dưa đi xuống lầu, đến tầng 10 thì người đã bắt đầu toát mồ hôi.
Cố Hâm đỡ lấy balo và quả dưa: "Muộn thế này cậu còn ăn dưa hả?"
Giang Thần lập tức dựa vào ghế sofa: "Ăn gì chứ, mẹ tôi bắt mang cho cậu đấy, cậu ăn thử đi."
Thực ra bây giờ còn chưa đến 9 giờ, cũng có thể ăn chút hoa quả, Cố Hâm cầm dưa vào bếp cắt.
Giang Thần đã chui vào phòng Cố Hâm, nhà anh được trang trí lại toàn bộ, ngay cả phòng của Cố Hâm cũng thay đổi phong cách. Trước đây trên tường còn dán áp phích cầu thủ bóng rổ, giờ chẳng có gì, chỉ treo một tấm ván trượt tuyết thu nhỏ, trên đó còn ghi là bản giới hạn của nhãn hiệu nào đó, cậu nhớ giá khởi điểm của nhãn hiệu này là một vạn.
Trên giá sách toàn là sách, có mới có cũ, trước đây còn rất nhiều truyện tranh, giờ không thấy đâu nữa, chắc cất hết rồi.
Giang Thần nhớ hồi nhỏ Cố Hâm đã thích đọc sách, nếu bị mẹ giữ không được sang chơi với cậu, anh có thể đọc sách cả buổi chiều, còn Giang Thần thì không ngồi yên được, hễ Cố Hâm kéo cậu đọc sách, cuối cùng cậu cũng ngủ gật trên giường Cố Hâm đến mức nước miếng chảy ròng.
Đây không phải trọng điểm, nói chung phòng của Cố Hâm cảm giác trưởng thành hơn nhiều.
Tuy nhiên, đây vẫn là nơi quen thuộc với Giang Thần, dù sao đây cũng là căn phòng cậu thường ngủ khi còn nhỏ, hai người từ mẫu giáo đến tiểu học thường xuyên ngủ trưa cùng nhau, có lúc mẹ cậu bận trông chị và em không xuể, lại gửi cậu ở nhà họ Cố, nhiều lần còn quên mất cậu ở đó.
Nói ra thì từ khi sinh ra đến giờ, Giang Thần đã dành phần lớn thời gian bên Cố Hâm.
Cố Hâm đặt dưa đã cắt lên bàn học: "Tối ăn nhiều dễ đi vệ sinh, tôi chỉ cắt một nửa thôi."
Giang Thần ngồi trên chiếc ghế thoải mái của anh, vui vẻ chọc vào miếng dưa: "Bố mẹ cậu lại không có nhà à?"
Cố Hâm gật đầu, vừa tắm xong, người vẫn thoang thoảng mùi thơm của dầu gội: "Ừ, bố tôi đi công tác, mẹ tôi tối nay có tiếp khách, chắc đến sáng mới về."
Tuổi thơ của Giang Thần toàn là Cố Hâm, tuổi thơ của Cố Hâm cũng bị Giang Thần chiếm trọn, vì bố mẹ anh thường rất bận, mỗi người đều có công ty riêng để quản lý. Chỉ vào ngày lễ Cố Hâm mới được bố hoặc mẹ đưa đi chơi, phần lớn thời gian đều là Cố Hâm và Giang Thần bên nhau, Cố Hâm cũng thường xuyên sang nhà họ Giang ăn cơm, có đi có lại.
Giang Thần ngồi chỉ có thể ngẩng đầu nhìn Cố Hâm: "Cậu lại cao lên rồi à?"
Hôm nay chơi bóng rổ, cậu phát hiện Cố Hâm càng khó đối phó hơn, tay dài chân dài, có thể cướp bóng của cậu bất cứ lúc nào.
Cố Hâm nói: "Ừ, một mét tám mốt rồi, đôi khi ngủ vẫn bị đau xương."
Giang Thần với tay muốn chạm vào đầu Cố Hâm nhưng không với tới được: "Thảm thế, tôi không có nỗi phiền lòng này, bố mẹ cậu đều cao, chắc cậu có thể cao trên một mét tám lăm."
Cố Hâm tán thành ý kiến của cậu, tay ấn nhẹ lên đầu cậu, mái tóc vừa gội xong nên vô cùng mềm mại: "Cậu bây giờ cao bao nhiêu?"
"Đừng có ấn đầu tôi hoài, không cao lên được đâu." Giang Thần không hài lòng lắm với chiều cao của mình: "Khám sức khỏe đầu năm, chắc là một mét bảy lăm."
Cố Hâm cười, tay rời khỏi đầu cậu: "Sẽ đến một mét tám thôi."
"Tôi chắc chắn được mà." Giang Thần lấy cái switch mới trên kệ sách của Cố Hâm: “Tôi chơi cái này, cậu làm bài đi."
Theo phong cách lười biếng không muốn động đậy của cậu, chơi game trên điện thoại cũng mệt, vào team thì phải nói chuyện với người khác, còn phải đợi đồng đội, thà chơi game offline còn hơn.
Giang Thần nhường ghế cho Cố Hâm học, cậu nhanh nhẹn và thuần thục trèo lên giường Cố Hâm, dịch về phía tường, trên giường còn có một cái gối tựa lớn, Giang Thần có thể dựa vào nó chơi game, thoải mái vô cùng. Bây giờ cậu hơi hối hận vì giận Cố Hâm hai tuần, không thì đã sớm được hưởng thụ cuộc sống hiện tại rồi.
So với chiếc giường một mét rưỡi của cậu, giường hai mét của Cố Hâm đúng là chiếc giường mơ ước!
Dù là chơi game offline hay online, Giang Thần đều có thể chơi rồi ngủ thϊếp đi, thật sự là chiếc giường quá hấp dẫn.