Chương 12

Trong giờ học, Giang Thần vừa nghe giảng vừa mơ màng, Cố Hâm nhìn thấy rất rõ từ khóe mắt. Anh viết một dòng chữ vào sổ tay của mình rồi đẩy về phía Giang Thần.

Cố Hâm: Mơ màng cái gì đấy, nghe giảng.

Đây là việc họ thích làm nhất trong giờ học hồi trước: viết chữ vào sổ tay để trò chuyện.

Giang Thần: Chán quá, bé cưng Hâm à, cậu quen Tưởng Nhất Bách ở Nhất Trung như thế nào vậy?

Cố Hâm: Quen nhau khi đánh bóng. Tôi tham gia đội bóng rổ của trường.

Giang Thần buồn chán nhớ đến bức ảnh đã thấy trong nhóm chat tối qua: Tối qua tôi thấy ảnh chụp chung của cậu và hoa khôi trường, hai người quen nhau từ trước rồi hả?

Ngòi bút của Cố Hâm dừng lại một chút, viết: Tôi không nhớ đã gặp cô ấy.

Giang Thần: Ở lớp bồi dưỡng Toán Olympic.

Cậu lén lấy điện thoại ra, mở ảnh cho Cố Hâm xem. Cố Hâm liếc qua, viết một câu vào sổ.

Cố Hâm: Chắc cô ấy hỏi bài tôi. Ngày chụp là Giáng sinh năm kia, cậu còn nhớ hôm đó đã đón Giáng sinh với ai không.

Giang Thần mím môi: Cậu á.

Cố Hâm: Không biết là ai còn lấy mất cái switch của tôi nữa.

Giang Thần: Là tôi á.

Cố Hâm: Biết thì tốt, nghe giảng đi.

Giang Thần: Òm.

Cậu vẽ thêm một người que bắn tim lên vở. Cố Hâm nhìn hai người que kia thêm vài giây, rồi khẽ khép cuốn sổ lại, cất vào cặp.

Giang Thần cũng hết buồn ngủ, nghe giảng chăm chú một lúc, rồi cầm bút vẽ người que lên vở bài tập của Cố Hâm. Lần này là hai người que ngồi trên một chiếc ghế dài, ôm máy chơi game chơi đùa, sau lưng là làn gió mát thổi qua. Một trong hai người que mang đôi tất Giáng sinh màu đỏ dễ thương, họ chơi rất vui, hoàn toàn không thấy lạnh.

Giáng sinh năm lớp tám, quả thực là cậu và Cố Hâm cùng nhau đón.

Hôm đó đúng thứ bảy, Cố Hâm phải học lớp Toán Olympic, cậu đã ngồi ở tiệm trà sữa dưới tòa nhà lớp học rất lâu, khi Cố Hâm ra về thì đã 6 giờ tối rồi. Cố Hâm chuẩn bị cho cậu một cái thẻ game mới nhất mà cậu hằng mong ước, còn cậu thì tặng Cố Hâm một đôi tất bóng đá, là màu đỏ rực rất vui mắt!

Hai tiết học liên tiếp, Giang Thần chiếm lấy chỗ của Tưởng Nhất Bách không chịu nhúc nhích, còn Tưởng Nhất Bách thì ở vị trí của cậu cũng hoạt động rất sôi nổi, add hết WeChat của một vòng các bạn xung quanh, ngay cả WeChat của bạn cùng bàn đeo kính đen trầm mặc ít nói của Giang Thần cũng add rồi, đủ thấy là một người có khả năng kết bạn cực đỉnh.

Cuối cùng cũng đến giờ tan học, Tưởng Nhất Bách trở về chỗ ngồi của mình, còn Giang Thần thì thu dọn cặp sách.

Xét thấy Giang Thần và Cố Hâm đã cùng nhau chơi bóng rổ, lại còn đổi chỗ một tiết, không còn học sinh nào bàn tán về việc họ là "tình địch" nữa.

Mọi người đều cảm thấy mối quan hệ giữa con trai với nhau là vậy, không đánh nhau thì không quen nhau. Nhìn kìa, một học sinh lười biếng và lớp trưởng tán thưởng lẫn nhau, quen nhau cũng nhanh thật đấy.

Giang Thần trở về chỗ ngồi, Dương Tú thấy vậy lập tức chạy đến tìm Cố Hâm, cậu ta vẫn hơi sợ cậu bạn ngồi sau thích lim dim ngủ gật nào đó.

"Lớp trưởng, tớ nghe mọi người nói hồi cấp hai cậu từng hợp tấu violin và piano với một bạn Omega trong đêm hội Trung thu, rất được mọi người yêu thích, tớ ghi danh cho cậu một tiết mục nhé?"

Cố Hâm không từ chối, anh đúng là biết chơi violin: "Tin tức của cậu linh thật đấy."

Dương Tú khá ngại ngùng: "Có bạn học ở Nhất Trung mà."

Cố Hâm: "Ghi danh tiết mục không vấn đề gì, nhưng tối tôi còn phải tham gia tập luyện cho đội bóng rổ của trường, thời gian luyện tập cùng nhau khá ít, tốt nhất hãy tìm giúp tôi một bạn chơi piano ổn, cảm ơn cậu."

Dương Tú khó khăn lắm mới có cơ hội nói chuyện với Cố Hâm, nên cố gắng hoàn thành trách nhiệm của mình: "Tớ nhất định sẽ tìm cho cậu một người đáng tin cậy."

Giống sâu lười Giang Thần không hiểu sao đột nhiên tự ban cho chân mình khả năng dịch chuyển tức thời, cậu đột nhiên xuất hiện đứng sau lưng Dương Tú, mà Dương Tú vẫn không hề hay biết, vẫn đang hào hứng nói chuyện hợp tấu violin với Cố Hâm.

Khi Dương Tú ngoảnh đầu lại mới thấy Giang Thần, cậu ta giật bắn người: "Giang, Giang Thần."

Giang Thần không một chút biểu cảm: "Ừ, có vấn đề gì sao?"

Dương Tú lắc đầu: "Không có, tôi hỏi xong rồi!" Không hiểu sao, ánh mắt Giang Thần vừa nhìn cậu ta lạnh quá. Cút thôi!

Cố Hâm nhận cặp sách của Giang Thần, rồi hai người rời đi, khiến Dương Tú sửng sốt một hồi, hai người con trai thân thiết quá cũng quá nhanh rồi đấy.

Trên đường về nhà, Giang Thần nói: "Cậu thật sự muốn tham gia lễ kỷ niệm thành lập trường à."

Cậu nhớ hồi tiểu học, violin của Cố Hâm là tiết mục bắt buộc của trường, chỉ cần là hoạt động lớn cần biểu diễn là anh phải lên sân khấu. Ngược lại, hầu như không ai biết Giang Thần biết chơi piano.

"Năm nào cũng lên diễn cho đủ số lượng, không sao cả." Cố Hâm tỏ ra không quan trọng, anh không chỉ học giỏi, mà học cái gì cũng nhanh và giỏi.

Giang Thần ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh: "Chà, tôi còn không biết cậu từng hợp tấu với bạn Omega, là con gái đúng không?"

Giang Thần biết hồi nhỏ Cố Hâm thường xuyên luyện đàn, anh không có thời gian chơi với mình. Sau này, để có thể cùng Cố Hâm ra ngoài, cậu đã nhờ mẹ đăng ký cho mình một khóa học piano.

Lý do chủ yếu là sau khi học xong, mẹ cậu sẽ cho cậu tiền tiêu vặt để mua bạch tuộc viên chiên, bởi vì từ khi biết chơi piano, cậu đã trở thành tài sản mà mẹ cậu có thể khoe khoang với họ hàng bạn bè quanh năm. Cứ đến dịp lễ tết là bà lại bắt cậu đi chơi đàn, hễ người họ hàng nào khoe khoang con cái là bà lại đẩy Giang Thần ra.

Trước đây Cố Hâm rất thích violin, Giang Thần vẫn nhớ có lần hai đứa cùng chơi cầu trượt, cậu muốn ôm Cố Hâm trượt xuống cùng, nhưng Cố Hâm kiên quyết không chịu. Anh nói sau này muốn trở thành nghệ sĩ violin nổi tiếng, phải bảo vệ đôi tay của mình.

Dù cuối cùng Cố Hâm vẫn chiều theo yêu cầu vô lý của Giang Thần, ôm cậu trượt xuống, nhưng Giang Thần cũng nhớ kỹ: Cố Hâm sau này sẽ trở thành nghệ sĩ violin, không được làm tổn thương đôi tay.

"Đâu phải chuyện gì quan trọng, là do giáo viên sắp xếp thôi." Cố Hâm cố ý giải thích.

Giang Thần lấy xe đạp của mình ra khỏi nhà để xe, đột nhiên dừng lại trước mặt Cố Hâm, tò mò nhìn anh.

Cố Hâm: "Sao thế?"

Giang Thần: "Cậu ở trường Nhất Trung có được các Omega để ý không? Kiểu tranh nhau tỏ tình với cậu ấy."

Cố Hâm cười khẽ không trả lời, đạp xe lao đi thẳng.

Giang Thần cũng lên xe: "Này! Sao không trả lời tôi vậy?"

Tối đó, Giang Thần về nhà ăn cơm, làm bài tập xong, tắm rửa rồi nằm trên giường, thấy hơi buồn chán nên gọi video call cho Cố Hâm.

Cố Hâm cũng vừa tắm xong, trên tay còn cầm bộ đồ ngủ rộng thùng thình, để trần phần thân trên dần săn chắc của thiếu niên, phía dưới chỉ mặc mỗi quần đùi, tóc còn nhỏ nước. Lúc này đã có thể thấy trước được tương lai khi trưởng thành, Alpha sẽ quyến rũ đến nhường nào.

Cố Hâm bắt máy nhưng không nghe thấy Giang Thần nói nên tưởng chưa bật âm, anh gọi: "Thần Thần?"

Giang Thần nằm sấp trên giường, ngáp một cái, hai giọt nước mắt lăn dài: "Bé cưng Hâm ơi, tối nay tôi ngủ với cậu được không?"

Hình như cậu sắp quên mất cảm giác được Cố Hâm ôm chơi cầu trượt rồi.

Cố Hâm đang cầm khăn tay bỗng khựng lại, sau đó dùng khăn che đi đôi má đang đỏ bừng, đè giọng nói: "Được, cậu xuống đây đi, sáng mai tôi gọi cậu dậy."