Chương 11

Cuộc sống cấp ba không hề dễ dàng hơn so với cấp hai, môn học thì nhiều, mỗi ngày đều có bài tập làm không hết. Dù Trường Tam Trung không so được với trường Nhất Trung của thành phố, nhưng xét cho cùng vẫn là một ngôi trường cấp ba khá tốt, tỷ lệ đỗ đại học hàng năm cũng không thấp. Tuy nhiên, so với Nhất Trung, phong cách của trường lại cởi mở hơn một chút.

Tiết thứ hai buổi chiều là giờ Văn, giáo viên phụ trách bộ môn chính là giáo viên chủ nhiệm của họ - Đường Lâm. Hễ là tiết của cô, trên lớp dạy bài chính, hết giờ lại mở một cuộc họp lớp nhỏ.

Trường sắp tổ chức lễ kỷ niệm 100 năm thành lập, mỗi lớp cần chuẩn bị một đến hai tiết mục biểu diễn cho đại hội. Sau hai tuần sẽ tiến hành tuyển chọn tiết mục, ngày mai ủy viên văn nghệ sẽ báo cáo tiết mục với giáo viên chủ nhiệm.

Giáo viên chủ nhiệm Đường Lâm nhấn mạnh: "Mọi người đều phải tích cực đăng ký, phối hợp tốt với ủy viên văn nghệ để đưa ra tiết mục. Cô biết trong lớp ta có không ít bạn rất đa tài đa nghệ."

Ủy viên văn nghệ của lớp 10-8 là Dương Tú, cậu ta khá có trách nhiệm, các bạn trong lớp cũng đều khá tự tin. Vừa hết giờ là mọi người ùa đến chỗ ngồi của Dương Tú, chèn kín cả bàn trước và bàn sau của cậu ta. Giang Thần hoàn toàn bị làm phiền bởi tiếng ồn, không thể ngủ tiếp nên đành phải đứng dậy đi vệ sinh.

Bạn cùng bàn của cậu là một Beta đeo kính gọng đen, chẳng có chút tồn tại nào, lại ít nói. Hết giờ không đọc sách thì làm bài tập, nhìn đã biết là người ham học.

Lúc này xung quanh toàn là bạn học, Giang Thần bị chen đến mức không thể ra ngoài, đành phải dịch bàn đi, chân bàn và sàn nhà phát ra tiếng kẽo kẹt. Tất cả các bạn đang vây quanh Dương Tú đều đưa mắt nhìn sang.

Dương Tú biết Giang Thần đến từ Trường Thập Cửu, cậu ta giật mình một phen. Giang Thần trông như chưa tỉnh ngủ, đột nhiên đứng dậy, bị cậu ta nhìn chằm chằm đột ngột cũng hơi khϊếp đảm, khí thế của cậu ta quá mạnh.

Giang Thần lười biếng nói: "Tôi ra ngoài."

Bạn cùng bàn lúc này mới đứng dậy nhường chỗ, những người khác cũng lần lượt dịch lên trước, nhường cho Giang Thần một lối đi. Cảnh tượng này giống hệt như một đại ca nào đó ra ngoài.

Giang Thần chớp chớp mắt, nói lời cảm ơn không chút oai phong.

Âm điệu của cậu gần như không chút nhấn nhá, các bạn xung quanh đều cảm thấy liệu mình có làm gì đắc tội cậu không.

Sau khi Giang Thần rời đi, một nhóm người nhìn nhau vài giây rồi lại tiếp tục thảo luận, nhưng âm thanh nói chuyện đều nhỏ hơn nhiều.

Giang Thần đi vệ sinh về, thấy vẫn chưa vào học, Dương Tú và mấy người vẫn còn lảm nhảm bên cạnh chỗ ngồi của mình, đành ngồi tạm cạnh Cố Hâm. Bạn cùng bàn của anh là Tưởng Nhất Bách lúc này đang ở ngoài nói chuyện với một cô gái, vừa hay trống chỗ.

Giang Thần dù ở đâu cũng mang vẻ lười biếng không xương, ngồi xuống là nằm sấp xuống, ngoảnh đầu nhìn Cố Hâm: "Học trên lớp chán quá."

Cố Hâm biết cậu không thích sự nhàm chán của lớp học vì không có chiếc giường thoải mái, liền hỏi: "Đói không? Sáng nay mang theo hai gói bánh quy."

Nghe anh nói vậy, Giang Thần hình như lại hơi đói: "Ừ."

Ngay khi cậu đáp lời, Cố Hâm đã bóc bánh quy ra rồi. Đây là loại bánh quy nhân phô mai mà Giang Thần thích nhất.

Giang Thần cắn một miếng, cảm thấy hơi nhớ hương vị của loại bánh quy này. Từ khi Cố Hâm chuyển đến Trường Nhất Trung, cậu đã không ăn nó nữa, thỉnh thoảng cũng đến cửa hàng tiện lợi tìm nhưng không thấy, không biết Cố Hâm mua nó ở đâu.

Cậu lười, nên sẽ không hỏi.

Lại một lần nữa được nếm hương vị bánh quen thuộc, Giang Thần cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Cậu vừa nhâm nhi thì tiếng trống vào lớp vang lên.

Khi Tưởng Nhất Bách quay lại, thấy Cố Hâm và Giang Thần đang chia nhau một gói bánh, liền với tay về phía túi. Nhưng chỉ còn lại miếng cuối cùng, Giang Thần nhanh tay hơn, ăn mất miếng bánh đó, tỏ ra rất chiếm hữu. Đây là thứ Cố Hâm mua cho cậu, người khác không được động vào.

Tưởng Nhất Bách kinh ngạc: "Lão Cố, còn không? Cậu từ khi nào bắt đầu mang đồ ăn vặt đến trường thế?"

Cố Hâm trả lời rất tự nhiên: "Chiều dễ đói, chỉ có một gói thôi, hết rồi."

Tiếng trống vào lớp vang lên, Tưởng Nhất Bách nhìn Giang Thần, nhắc nhở: "Giang Thần, vào lớp rồi."

Giang Thần nhìn Cố Hâm, chỉ về chỗ ngồi của mình, nói với Tưởng Nhất Bách: "Tiết này cậu đổi chỗ ngồi với tôi đi, tôi lười di chuyển. Cậu ngồi chỗ của tôi ấy."

Cậu vẫn luôn cảm thấy làm bạn cùng bàn với Cố Hâm khá thoải mái.

Tưởng Nhất Bách cũng không so đo cái này. Trước hay sau bàn của Giang Thần đều là Omega xinh đẹp, hắn ta còn rất vui sướиɠ hưởng thụ diễm phúc này đấy.

Giáo viên môn Hóa bước vào phòng học, Cố Hâm hô to: "Cả lớp đứng dậy."

Lần trước Giang Thần nghe Cố Hâm kêu đứng dậy như này vẫn còn là lúc lớp 5 hồi tiểu học.

Cố Hâm hoàn toàn là một học sinh xuất sắc, hồi học tiểu học cũng đã đủ chứng minh điều đó. Mới lớp 5 anh đã bắt đầu học sách của cấp 2, lúc người khác đang chơi thì anh tham gia lớp Toán Olympic. Đôi khi Giang Thần cảm thấy bản thân là người kéo chân sau anh. Dù sao thì cậu có chị gái là tấm gương phản diện, phụ huynh đều hay nhắc nhở con em mình là phải học tập những học sinh ngoan để tiến bộ; không được chơi với những học sinh hư hỏng. Mà định nghĩa của học sinh hư hỏng này thường là chỉ thành tích không tốt lắm.

Thành tích của Giang Thần cũng không hẳn là tốt, cũng may là bố mẹ Cố Hâm chưa bao giờ từ chối việc cậu chơi thân với anh vì thành tích của cậu cả.

Dưới sự trợ giúp của Cố Hâm, lúc thi cuối kỳ, cậu cũng thi khá ổn.

Sau này, Cố Hâm vẫn thi vào một ngôi trường tốt hơn. Lúc đó, cậu cảm thấy mình vẫn không xứng đáng có một người bạn học bá như vậy.

Cậu không ngờ rằng, cũng có một ngày Cố Hâm thi trượt, rồi lại đến học cấp ba tại Tam Trung, lại có thể đi học cùng anh, cảm giác này thật tuyệt.