Chương 1

Năm nay thời tiết vô cùng kỳ lạ, giữa tháng 9 thành phố Lan vẫn nắng cháy da cháy thịt.

Tiết đầu tiên buổi chiều là toán, thầy giáo Lý Bình là một ông chú trung niên hơn 40 tuổi, giọng đều đều khiến người ta buồn ngủ. Thầy không đẹp trai cũng chẳng hài hước, bài giảng theo khuôn mẫu, nửa tiết học trôi qua, hàng cuối lớp 10-8 đã ngủ gục cả dãy.

Tuần đầu tiên nhập học mọi người còn cho giáo viên mặt mũi. Đến tuần thứ hai, buồn ngủ thì vẫn cứ buồn ngủ, gục xuống thì vẫn cứ gục xuống.

Giang Thần lười biếng chống cằm vẽ hai hình người que đang đấu võ trên vở.

Cậu ngáp một cái, liếc nhìn điện thoại, còn 15 phút nữa là hết giờ. Cậu nghĩ thầy Lý chắc cũng không giảng được nhiều trong 15 phút đâu, thôi thì chợp mắt một chút vậy.

Kết quả của việc buông thả bản thân là đầu cậu dần dần gục xuống. Một phút sau, mặt cuối cùng cũng chạm vào cánh tay trái.

Cây bút trên tay phải dần trượt khỏi kẽ ngón tay, rơi xuống sách toán “cạch” một tiếng, Giang Thần đã chìm vào giấc ngủ.

Tiếng chuông hết giờ vang lên, Giang Thần mơ màng mở mắt.

Tiết sau là thể dục, chưa đầy ba phút lớp đã đi gần hai phần ba.

Với người khác, thể dục là giờ thư giãn, nhưng với Giang Thần lại là cực hình, cậu chậm chạp mãi không đứng dậy.

Vệ Mông cách một tổ thấy cậu mãi chưa đứng dậy, liền đi tới vỗ vai: "Thần Nhi, thể dục thôi!"

Vệ Mông là một Alpha, hai người là bạn cùng bàn suốt ba năm cấp hai, điểm thi vào cấp ba cũng ngang nhau, thế là lại vào cùng một trường. Người hắn khỏe như trâu, giọng cũng vô cùng vang dội, xua tan chút buồn ngủ còn sót lại của Giang Thần.

Giang Thần miễn cưỡng đứng dậy: "Thể dục à, nắng bỏ mẹ."

Vệ Mông huých vai cậu: "Nhưng được ngắm gái đẹp mà." Hắn cười khành khạch, nói nhỏ: "Đoán xem hôm nay học chung tiết thể dục với lớp nào?"

"Lớp nào?" Giang Thần hỏi lại. Thật ra cũng rất dễ đoán, Vệ Mông chỉ có khi nhắc đến gái đẹp mới như vậy thôi.

"Điều này cậu cũng không biết à, lớp 10-9 có hoa khôi đó." Vệ Mông thúc giục Giang Thần: "Nhanh lên nhanh lên."

Giang Thần lề mề đi phía sau: "Nhìn mặt mày háo hức của cậu kìa, không biết còn tưởng cậu sắp đi đăng ký kết hôn với hoa khôi đấy."

Vệ Mông: "Cậu nói vậy là sao, biết đâu hoa khôi lại thích tôi thì sao?"

Giang Thần đứng trên bậc thang, vỗ vai hắn: "Con trai lớn của bố, trong mơ cái gì cũng có."

Tuần trước vì mưa, thể dục học trong nhà, hôm nay thời tiết đẹp nên thầy giáo đổi sang ra sân vận động.

Hai người đến sân lớn tập hợp, thầy giáo đã để sẵn dụng cụ thể thao sẽ dùng hôm nay. Vài Alpha đã chạy đi đá bóng rồi, Giang Thần nhìn những chàng trai đang chạy trên sân cỏ, nhíu mày, quả nhiên trời nắng không thích hợp cho cậu tồn tại.

Vệ Mông ngó nghiêng nhìn quanh, chắc đang tìm nữ thần của hắn, nữ thần của hắn đang đứng không xa ngắm lũ Alpha đá bóng trên sân cỏ, hắn liền điên cuồng lắc tay Giang Thần.

"Thần Nhi, Thần Nhi, cô ấy cũng thích bóng đá à? Tôi vì nữ thần mà thay đổi sở thích đây, từ nay sẽ chơi bóng đá, không chơi bóng rổ nữa!"

Giang Thần bị lắc cho hoa mắt, đá hắn một phát: "Biến, đừng lắc tôi nữa, muốn đổi thì đổi."

Vệ Mông cười hì hì: "Tan học tôi đi xin WeChat nữ thần."

Giang Thần: "Đi đi, phiền chết, nếu cậu có chút tử tế thì đã tán được người ta rồi. Với lại, người ta có nhìn bóng đá đâu?"

Vệ Mông nhìn đám Alpha trên sân, người nổi bật nhất là lớp trưởng bọn họ, anh dẫn bóng qua người vô cùng điêu luyện, dáng vẻ đẹp mắt, đến hắn nhìn thêm hai mắt cũng suýt bị mê hoặc bởi kỹ thuật nghịch thiên này. Hắn quay người định ôm Giang Thần tìm sự an ủi: "Lớp trưởng ăn gì lớn lên thế? Không lẽ nữ thần đang nhìn cậu ấy? Lớp trưởng đúng là quá biết tỏ ra ngầu rồi."

Giang Thần đưa tay che nắng, lơ đễnh nói: "Ai biết được, đằng nào cũng không ăn gạo nhà cậu."

Thầy thể dục tập hợp cả lớp, mấy đứa đá bóng cũng chạy về xếp hàng.

Thầy điểm danh xong, trực tiếp sắp xếp cho học sinh chạy nóng người: "Alpha ba nghìn, Beta một nghìn năm trăm, Omega tám trăm."

Giang Thần từ nhỏ đã không thích chạy, biết rõ không thể trốn một nghìn năm trăm mét, cậu đưa mắt nhìn về phía hàng Omega đằng trước.

Chạy tám trăm mét có thoải mái hơn chạy một nghìn năm trăm mét không?

Ánh mắt cậu kiên định, khóa chặt hàng Omega đằng trước, bỗng trở có tinh thần.

Đường chạy một vòng là bốn trăm mét, tám trăm mét chỉ cần chạy hai vòng.

Hàng Omega chạy trước, sau đó là các bạn khác.

Giang Thần nhìn cái nắng chói chang này, ước gì mình là Omega. Sao mẹ không sinh cậu thành Omega nhỉ, một giới tính lười biếng tuyệt vời biết bao.Các bạn xung quanh nhìn thấy Giang Thần với tư thái "bạn không nhìn thấy tôi" trà trộn vào hàng Omega.

Với ngoại hình và chiều cao này, nếu cậu tự nhận mình là Omega cũng chẳng ai nghi ngờ, suy cho cùng nhiều Omega nam cũng khá cao.

Dương Tú bị chen ra phía sau, cậu ta là một Omega, chỗ ngồi ngay trước Giang Thần, hai người không quen biết nhau, nhưng cậu ta không nhịn được nhắc nhở: "Giang Thần, cậu đi nhầm chỗ rồi à? Cậu không phải đứng đằng sau sao?"

Giang Thần vô cùng kiên định: "Không nhầm, tôi đứng đây là đúng."

Dương Tú thấp hơn cậu một chút: "..." Chỉ xét riêng ngoại hình của Giang Thần, nói cậu là Omega quả thực có người tin.

Thế là Giang Thần cứ thế trà trộn vào hàng Omega chạy hai vòng.

Thầy thể dục mặt lạnh tiến đến trước mặt cậu: "Giang Thần, em chạy xong rồi à?"

Giang Thần lắc đầu, hết sức phủ nhận: "Thầy, em không phải Giang Thần."

Thầy thể dục bán tín bán nghi, lại nhìn danh sách trên tay: "Tôi không nhớ nhầm đâu, chạy thêm hai vòng nữa đi." Với khuôn mặt này, muốn quên cũng khó, một nam Beta ưa nhìn như vậy cũng hiếm thấy, thầy không thể nhận nhầm được.

Giang Thần ủ rũ nói: "Thầy, tiết này thầy cứ coi em là Omega đi."

Thầy thể dục cũng không phá vỡ không khí, trên khuôn mặt nghiêm túc lộ ra chút ý cười mỉm: "Đi chạy nốt vòng còn lại đi, giả Omega cái gì."

Giang Thần lẩm bẩm: "Phim truyền hình toàn cảnh Omega giả Alpha, Omega giả Beta, Alpha giả Omega, sao không cho bọn Beta chúng em giả Omega chứ."

Thầy thể dục đã bị cậu làm cho không nhịn được cười: "Chạy xong thầy cho em giả Omega một tiết, thỏa mãn em."