Chương 7

Sau một hồi trò chuyện rôm rả, Triệu Quy Phác mới quay đầu lại, nở một nụ cười ôn hòa và hỏi: "Tiểu Thả, hai tháng qua, dạy học ở Trung học Hồng Thiết, cậu đã quen chưa?"

Ngô Thả không hiểu vì sao hắn lại đề cập đến chuyện này, đành ngoan ngoãn gật đầu.

Triệu Quy Phác khẽ gật đầu rồi đặt đũa xuống.

"Em trai tôi cũng đang học ở Hồng Thiết đấy, thằng nhóc mới lên lớp 10 đã phân hóa thành Alpha, tôi vẫn luôn nói rằng sau khi phân hóa nó cũng chẳng có thành tựu gì đáng kể, nhưng giờ nghĩ lại thì việc phân hóa ấy lại là điều tốt."

Ngô Thả: "Hả?"

Triệu Quy Phác: "Nó có thể chăm sóc cậu."

Ngô Thả: "Cái gì cơ?"

Triệu Quy Phác: "Sau này nếu cậu gặp khó khăn gì ở trường, cứ tìm nó giúp đỡ. Nó là Alpha, bản chất đã là người chăm sóc người khác... Thay vì chăm sóc những kẻ vô danh tiểu tốt tự dưng xuất hiện, chi bằng chăm sóc vị hôn phu của mình."

Ngô Thả: "Hả? Cái gì cơ?"

Lý Quân Bích bên cạnh cất tiếng hỏi: "Lão Triệu, cậu nói nhiều như vậy mà không giới thiệu em trai cậu tên gì, làm sao Tiểu Thả nhà tôi liên lạc với vị hôn phu, nhận sự chăm sóc của nó đây?"

Triệu Quy Phác: "Nó tên Triệu Thứ."

Ngô Thả: "?"

Triệu Quy Phác nhắc lại tên đó một lần nữa.

"Triệu Thứ. Tôi nghe nói nó khá nổi tiếng ở trường... Tiểu Thả chưa từng nghe đến sao?"

Ngô Thả: "Có lẽ là có."

Ngô Thả: "..."

Ngô Thả: "Cậu ta là học sinh lớp tôi."

Giờ thì các vị đã cảm thấy một chút hoang đường nào chưa?

Triệu Quy Phác chầm chậm gật đầu: "Về sau sẽ thêm một mối quan hệ nữa, không chỉ là học sinh của cậu, mà còn có thể là vị hôn phu của cậu."

Ngô Thả: "..."

Được rồi.

Xem ra họ chẳng cảm thấy chút hoang đường nào cả.

Ngô Thả rời mắt khỏi cặp đôi nhỏ trước cửa tiệm đồ uống lạnh, ánh nhìn tràn đầy kỳ vọng hướng về người đàn ông ở ghế lái - từ góc độ của cậu, vẻ nghiêng mặt của người đàn ông trong bộ vest trang trọng còn cuốn hút hơn cả chính diện, với chiếc sống mũi thẳng tắp cao ngất.

Triệu Quy Phác và Triệu Thứ là anh em ruột, mặc dù hai người có khí chất khác biệt như nước với lửa, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy gương mặt họ vẫn có ít nhất sáu phần tương đồng, đặc biệt là đôi mắt.

Vào lúc này, ánh mắt người đàn ông như chứa đầy sương giá, uy nghiêm mà không cần nổi giận, dáng vẻ kiêu hãnh khiến người khác không dám đến gần.

Trong không gian xe, mùi gỗ trầm sau cơn mưa trở nên đậm đặc hơn, nồng độ tin tức tố thay đổi theo cảm xúc của Alpha, và trong không gian chật hẹp này, điều đó càng hiển hiện rõ ràng.

Nếu là một Alpha hoặc Omega khác ở đây, có lẽ lúc này sẽ cảm thấy như ngồi trên đống lửa.

Thế nhưng, đối với một Beta như Ngô Thả, điều đó chẳng có chút ảnh hưởng nào.

"Phía trước có vài đèn giao thông, thường hay kẹt xe trước giờ học buổi chiều. Anh, anh tấp vào lề đi, tôi tự về được."

Chàng trai tóc đen nhẹ nhàng lên tiếng.

Giọng nói ấy như sức mạnh vô hình, kéo ánh mắt của Triệu Quy Phác rời khỏi cặp đôi nhỏ bên ngoài xe.

Quay đầu lại, ánh mắt dừng trên người ngồi ở ghế phụ bên cạnh, Triệu Quy Phác từ từ nhíu mày, một lúc sau, đột nhiên giơ tay về phía cậu.

Ngô Thả chớp mắt, nhất thời hơi cứng người, thế nhưng người kia chỉ giúp cậu tháo dây an toàn rồi ngồi trở lại vị trí cũ.

"..."

Cười gượng với người đàn ông, Ngô Thả lúng túng mò mẫm mở cửa xe, ngay khoảnh khắc bước xuống, cậu nghe thấy giọng nói trầm thấp vang lên sau tai.

"Xin lỗi."

Động tác định đóng cửa xe của cậu khựng lại, qua khung cửa sổ hé mở, ánh mắt chạm nhau với người đàn ông ở ghế lái.

"Thằng nhóc Thứ thật quá đáng, rất thiếu lịch sự." Triệu Quy Phác nói: "Là tôi dạy nó chưa tốt."

Ngô Thả vội vẫy tay, nói không sao đâu, cũng đừng mắng cậu ấy.

"Tại sao?"

Triệu Quy Phác nhìn cậu đầy khó hiểu.

Ngô Thả lúng túng cười: "Chiều nay tôi còn một tiết dạy lớp họ, nếu người lớn vì chuyện này mà trách mắng cậu ấy, khi đó có thể sẽ hơi khó xử."

Triệu Quy Phác không trả lời ngay lập tức, cách cánh cửa xe nhìn chàng Beta đang cúi mắt đứng bên đường -

Bóng cây theo gió nhẹ lay động trên đầu cậu, ánh nắng rọi xuống, hiện rõ từng sợi tơ mỏng manh trên gương mặt, tất cả đều toát lên vẻ ôn hòa và ngoan ngoãn đến lạ.

Sau một lúc lâu, người đàn ông "ừm" một tiếng, coi như đồng ý với cậu.

Ngô Thả thở phào nhẹ nhõm, gương mặt từ nãy vẫn có phần căng thẳng giờ mới thực sự thả lỏng. Cậu mỉm cười với Triệu Quy Phác, giơ tay chào tạm biệt, rồi quay người đi về phía trường học.

...

Buổi chiều, Ngô Thả quả thực có một tiết dạy lớp của Triệu Thứ.

Cậu rời văn phòng sớm hơn một chút, chuẩn bị phát lại các tập bài tập đã chấm cho từng lớp dọc đường đi.

Trên hành lang trường học, Ngô Thả nghe thấy một vài lời bàn tán của học sinh.

"Hôm nay Triệu Thứ sao vậy, tôi vừa thấy cậu ta ở tiệm đồ uống lạnh, mặt như thể vừa ăn phải cứt ấy, có vẻ như đang tránh né gì đó?"