Khi hỏi Ngô Thả tại sao đột nhiên muốn đổi phòng thi, chàng trai tóc đen chỉ mỉm cười kín đáo.
Giáo viên tiếng Anh là một Beta trung niên khoảng năm mươi tuổi. Vừa thấy nụ cười rụt rè của Ngô Thả, ông đã liên tưởng ngay đến tin đồn hôm qua về cuộc cãi vã ầm ĩ giữa thầy địa lý trẻ và cậu thiếu gia nhà họ Triệu.
Theo lời đồn, vụ việc còn nghiêm trọng đến mức phải kinh động cả người anh của Triệu Thứ - nhân vật có tiếng trong giới thượng lưu của thành phố.
Ngay lập tức, vị giáo viên tiếng Anh tỏ vẻ thông cảm. Ông thở dài, vỗ nhẹ vai Ngô Thả và nói bằng giọng đầy kinh nghiệm: "Tránh được mồng một, không tránh được mười lăm đâu, thầy Ngô ạ."
Ngô Thả chỉ cụp mắt xuống, khẽ mỉm cười và đáp lại bằng một tiếng "ừ" nhẹ nhàng. Cậu ôm túi đề thi đã được niêm phong cẩn thận và tiến về phía phòng học lớp A.
Theo quy định, mỗi lớp sẽ có hai giáo viên coi thi. Khi Ngô Thả đến nơi, người đồng nghiệp kia đã có mặt. Bên ngoài hành lang vẫn còn ồn ào, nhưng không gian trong phòng học lớp A lại yên tĩnh đến lạ thường. Tất cả học sinh thuộc top 30 của kỳ thi tháng trước đều đã ngồi vào chỗ, sẵn sàng cho bài kiểm tra.
Ngay khi bước vào, ánh mắt Ngô Thả đã nhanh chóng bắt gặp Bối Khuynh Vũ.
Thiếu niên ngồi ở vị trí hơi lùi về phía sau của lớp học, thân hình thanh mảnh trong bộ đồ thể thao màu tối. Tay áo được xắn lên đến khuỷu, để lộ cẳng tay trắng ngần. Lúc này, cậu đang đeo tai nghe, một tay chống cằm, ánh mắt mơ màng hướng ra ngoài cửa sổ như đang đắm chìm trong thế giới riêng.
Khi ấy, một nữ sinh ngồi phía sau đưa tay vỗ nhẹ vào vai Bối Khuynh Vũ, khẽ hỏi xin chỉ giúp một bài toán nào đó. Ánh mắt vô hồn của cậu thiếu niên bỗng trở nên tập trung, nhưng khi xoay người lại, khuỷu tay vô tình va vào chiếc bút mực đặt trên bàn, khiến nó rơi xuống đất với tiếng động nhỏ.
Bối Khuynh Vũ lặng lẽ cúi người nhặt chiếc bút lên.
Cùng lúc đó, Ngô Thả vội vàng thu hồi ánh mắt đang dõi theo, không muốn bị bắt gặp đang nhìn chăm chú.
Đứng trên bục giảng, Ngô Thả bắt đầu trò chuyện nhẹ nhàng với giáo viên cùng phòng thi. Đối phương tỏ ra vô cùng hứng thú với sự ồn ào xảy ra hôm qua ở lớp F, và không ngừng dò hỏi xem cậu con nhà họ Lâm kia có thật sự đã biến thành Omega như tin đồn hay không.
"Tôi không rõ."
"Nếu biến thành Omega thì thú vị rồi, thế hệ thiếu gia nhà giàu này hầu như đều là Alpha, sẽ tranh nhau đến mức vỡ đầu."
"Tôi đâu hiểu, chuyện của học sinh mà."
Cười tủm tỉm đáp lời tám chuyện của đồng nghiệp bằng những câu vô thưởng vô phạt, cho đến khi chuông vào lớp reo, Ngô Thả đưa túi niêm phong đặt trên bục giảng cho đồng nghiệp vẫn muốn hỏi thêm vài câu.
Người sau đành bất đắc dĩ bị đề thi bị nhét vào tay buộc phải ngưng nói, đi xuống hàng đầu tiên để phát đề từng nhóm một.
Khi đồng nghiệp phát đề và giải thích quy định của phòng thi, Ngô Thả đi xuống bên cạnh từng bàn, kiểm tra xem thẻ học sinh và tên trên đề thi có khớp nhau không.
Chàng trai tóc đen đi không một tiếng động, và vì là Beta nên cũng chẳng có tin tức tố gì đáng kể, đối với những học sinh đã cầm bút bắt đầu làm bài, việc kiểm tra thông tin nhẹ nhàng cẩn thận của cậu không làm phiền đến bất kỳ ai.
Bối Khuynh Vũ cũng viết xong tên rồi, tình cờ ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đang cúi mắt kiểm tra thông tin cẩn thận ở mấy dãy phía trước.
"..."
Làm công việc mang tính hình thức như vậy mà cậu ta cũng làm rất nghiêm túc, không chút không kiên nhẫn.
Cậu nhìn cậu ta một lúc, ánh mắt không hề có chút kín đáo nào thậm chí mang theo sự xem xét đầy áp lực, nếu đổi lại bất kỳ Alpha hay Omega nào giờ này có lẽ đều sẽ hoảng sợ nhìn lại...
Nhưng Beta tóc đen dường như chẳng hay biết gì.
Dưới ánh nắng chiếu vào từ cửa sổ, hàng lông mi dài và mảnh chỉ khẽ rung lên, từ từ ngẩng lên, đặt xấp giấy tờ đã kiểm tra xong xuống, cậu đi đến học sinh tiếp theo.
Bối Khuynh Vũ thu hồi ánh mắt.
Môn đầu tiên là Ứng dụng văn tự, Bối Khuynh Vũ làm xong phần trắc nghiệm, khi làm câu hỏi văn tự đầu tiên đã hơi nhíu mày, cây bút nước trong tay vừa rơi lúc nãy xuất hiện tình trạng ra mực không đều.
Cậu nhanh chóng trả lời xong hai câu hỏi, chữ viết trên bài thi vì vấn đề mực đứt đoạn mà không được trôi chảy.
Bối Khuynh Vũ đặt bút xuống, vừa định lên tiếng xin đổi cây bút đang viết dở thì bỗng một bóng người xuất hiện, che khuất ánh sáng trước mặt cậu. Một chiếc bút máy cùng loại được đặt nhẹ nhàng xuống bàn.
Cậu ta ngẩng đầu lên với vẻ mặt vô cảm, ánh mắt lặng lẽ quan sát người vừa xuất hiện bên cạnh.
Người kia không nói gì, chỉ đáp lại bằng nụ cười im lặng. Họ không giải thích làm sao nhận ra vấn đề hay lý do đột ngột xuất hiện, chỉ đặt bút xuống rồi lặng lẽ rời đi.