Lyle: “?”
Cô hoa mắt chóng mặt, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy vẻ nghi ngờ.
Lyle xoay người. Lúc này cô mới phát hiện dáng người hắn ta thật sự cao lớn, chiều cao của cô không tính là lùn mà cũng chỉ khó khăn lắm mới đến ngực hắn ta.
Một cảm giác áp bách ập đến.
Cô cố gắng ngẩng đầu nhìn hắn ta, đang muốn hỏi thì nghe thấy tiếng quang não trên tay hắn ta rung lên.
Chủ quản không hề e dè mà ấn nút nghe ngay trước mặt cô, rồi chậm rãi nói: “Alo?”
Giọng nói truyền đến từ đầu kia vô cùng quen thuộc, chính là Hi Thụy vừa mới chia tay cô vài phút trước: “Chuyện làm đến đâu rồi? Chỉ là một thân phận thôi mà cũng cần lâu như vậy, anh kém cỏi thật đấy.”
“... Anh cũng quá vô dụng.”
“... Nếu không phải... Anh cũng có thể làm vị hôn phu của tôi sao?”
Giọng điệu Hi Thụy thiếu kiên nhẫn, không chút khách khí chê bai hắn ta.
Sau khi cho một lời hẹn cuối cùng, bên này còn chưa nói xong thì đầu kia đã cúp máy.
Suốt quá trình chủ quản không nói một lời.
Ánh mắt Lyle hoảng sợ, cổ ngẩng lên trở nên cứng đờ.
Trời ạ, anh chàng bị cắm sừng... không phải... vị hôn phu cổ hủ, lại chính là vị chủ quản nghiêm túc lạnh lùng này.
Mẹ kiếp, cô đã nói sao hôm nay mi mắt cứ giật liên hồi.
Trước đó, khi cô và Hi Thụy lựa chọn ứng viên vị hôn phu cho anh ấy, vì lòng ghen tuông vô cớ Hi Thụy đã cắt bỏ hết ảnh.
Lyle ngầm đồng ý với chút tâm tư nhỏ nhặt đó, dù sao sau này cũng sẽ gặp, không vội nhất thời. Theo sự hiểu biết của cô về Hi Thụy, người quá xấu cũng sẽ không được anh ấy đưa vào danh sách dự bị.
Nhưng cô không ngờ chút sơ suất nhỏ đó lại trở thành một mớ hỗn độn lớn như bây giờ. Vậy là những gì cô vừa nói với Hi Thụy, tất cả đều bị người trong cuộc nghe thấy hết rồi sao?
Không phải chứ, người này cũng quá nhẫn nhịn rồi đấy!
Lyle điên cuồng nhớ lại, vừa rồi cô đâu có nói gì không hay phải không? Suốt quá trình cô đều bị ép buộc, hơn nữa còn khuyên anh ấy sống tốt mà?
Cô vươn tay định lấy chiếc mũ giáp trên tay hắn ta, nhưng bị hắn ta dễ dàng né được.
Cái đầu đang quay cuồng vì thiếu oxy dường như càng thêm nghiêm trọng.
“Nghe tôi giải thích.”
Chủ quản không có ý kiến gì, tay kia của hắn ta thọc vào túi quần.
Lyle nhớ tới lời đồn hắn ta luôn mang theo vũ khí laser bên người, không biết lấy sức lực từ đâu ra, cô kéo tay hắn ta ra, rồi tìm kiếm dưới bụng mình.
Biểu cảm của chủ quản cứng đờ, một cú giật tay hất văng cô ra.