Tín hiệu trong phòng thí nghiệm không tốt, tin nhắn kia mãi không gửi đi được. Nghĩ đến tương lai của mình và Lyle đều phụ thuộc vào một Alpha thâm sâu, Hi Thụy không khỏi thấy phiền muộn.
Nghĩ đến lời hai người đã hẹn, chỉ cần anh ấy kết hôn giúp Lyle lấy được thân phận, sau này cô sẽ mãi mãi ở bên cạnh anh ấy, cùng nhau chung sống, Hi Thụy lại có thêm động lực.
Cô dịu dàng và tốt đẹp như vậy, đương nhiên xứng đáng với những điều tốt nhất.
“Anh ra ngoài gọi điện cho anh ta.” Anh ấy đi được vài bước rồi lại quay lại, liếʍ môi hỏi cô: “Thật sự không thể hôn anh thêm một cái nữa sao, anh hứa không lè lưỡi.”
Lyle ngập ngừng: “Anh đã có vị hôn phu rồi.”
Anh ấy nói: “Có sao đâu.”
“Em không thể để anh có vết nhơ.” Cô mím môi, giọng điệu giằng xé: “Đây là nɠɵạı ŧìиɧ...”
Hi Thụy nắm chặt tay, không nói một lời rồi bỏ đi.
Lyle thở phào một hơi, xoa xoa bàn tay vẫn còn tê rần vì cú tát ban nãy, rồi nghĩ thầm: “Cứ tưởng Omega mình hạc xương mai lắm, ai ngờ mặt dày đến thế.”
Lòng bàn tay cô sắp sưng lên rồi, lúc đối phương rời đi, dấu tay trên mặt anh ấy cũng sắp tan hết.
Lyle nghiến răng, đây chính là cú đánh hết sức của cô đó.
Omega có lực chiến đấu yếu nhất, dùng một tay cũng có thể khống chế cô, đây không còn là phim khoa học viễn tưởng nữa, mà là phim kinh dị rồi.
Ngoài thân phận ra, còn phải kiếm thêm chút vũ lực hỗ trợ mới được.
Cô cắn môi dưới, nếm phải vị máu tanh tưởi đến buồn nôn, bước chân lảo đảo đi về phía bồn rửa tay.
Nghĩ đến cảm giác đôi môi của Hi Thụy, chứng sợ O của cô lại tái phát, cô tháo mũ bảo hộ ra, cố sức súc miệng, vịn vào bồn rửa tay mà nôn khan liên tục.
Khi sắp thiếu oxy, một bàn tay từ phía sau vươn tới, đưa cho cô một chiếc khăn tay màu trắng.
Lyle nhận lấy lau miệng, dùng khăn tay che miệng mũi, giọng khàn khàn nói: “Cảm ơn.”
“Không có gì.”
Cô đột ngột ngẩng đầu, tấm gương trước mặt phản chiếu bóng dáng hai người.
Chủ quản không biết đã đứng sau lưng cô từ lúc nào.
Anh ta và Lyle cách nhau hơn mười centimet, tay trái cầm mũ bảo hộ của cô, vẻ mặt u ám.
Tất cả các phòng thí nghiệm trong toàn bộ căn cứ đều được bơm chất ức chế. Alpha và Omega có thể đi lại thoải mái, nhưng Beta là người thường thì bắt buộc phải mặc đồ bảo hộ.
Dựa vào hệ thống lọc oxy để duy trì hoạt động và sự sống.
Lyle có hơi thiếu oxy nhẹ.
Chủ quản lại không có ý định trả lại mũ bảo hộ cho cô.