Chương 45

Sau khi kế hoạch lớn được định ra, Vincent ra ngoài điều động nhân lực.

Tiat cũng có việc khác phải bận. Thấy Lyle vẫn ngây người tại chỗ, anh cho rằng cô bị hình ảnh vừa rồi dọa sợ, bèn thuận miệng an ủi: “Đừng sợ, ở đây rất an toàn.”

Hai người họ đi vội vàng, hình chiếu của Vincent không tắt.

Hình ảnh vẫn lặp đi lặp lại. Khi đến đoạn anh ta cho nổ xong các thi thể, anh ta đi vào một phòng thí nghiệm nhỏ hơn một chút so với phòng vừa rồi. Bên trong toàn là các cơ quan nội tạng của những người đó, có bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ©, có tứ chi bị cắt rời, còn có những bộ não được bảo quản trong các thùng chứa hình vuông.

Anh ta dùng một thiết bị đặc chế cắt lát một bộ não, cất vào một hộp chứa màu bạc to bằng hộp thuốc, rồi cẩn thận đặt đi.

Sau đó, anh ta lại đánh cắp một số tài liệu và nhanh chóng cài bom vào cơ sở dữ liệu.

Toàn bộ quá trình chưa đến năm phút.

Cú sốc mà nó mang lại cho Lyle không thua gì lúc cô phát hiện mình xuyên không.

Bây giờ cô chỉ có một nghi vấn: Địa Vệ 01 rốt cuộc có phải là Trái Đất không.

Trong máy tính của Vincent chắc chắn có tài liệu liên quan, nhưng cô không mở được.

Cô chuyển ánh mắt về phía bàn làm việc của Tiat. Ở đó có tài liệu về vật thí nghiệm mà Vincent mang đến.

Bằng giấy.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, Tiat đang ở dưới lầu, cau mày bàn bạc gì đó với Vincent.

Cô khép hờ cửa lớn, chỉ để lại một khe hở, tay chân cứng đờ tìm kiếm trong đống tài liệu đó.

Không có.

Cuối cùng, khi tìm thấy nó trên kệ sách phía sau, cô nghe thấy tiếng bước chân vang lên.

Trên tài liệu có ảnh của vật thí nghiệm, chính là người mà cô đã thả đi hôm đó. Trong ảnh, anh ta trông gầy gò mệt mỏi, nhưng mắt mở to, có vẻ tinh thần phấn chấn.

Tiếng bước chân ngày càng gần.

Ngay khoảnh khắc Tiat bước vào, Lyle đã lao vào lòng anh.

“Sao cô vẫn chưa đi?”

Cô vùi mặt vào ngực anh, rầu rĩ nói: “Em hơi sợ.”

Không đợi anh trả lời, cô rời khỏi người Tiat: “Không sao đâu, ôm ngài một cái là được rồi.”

Tiat nhướng mày: “Trong tay cô là cái gì?”

Cô sửng sốt một chút, giơ chồng giấy trong tay lên trước mặt anh. Trên đó tràn ngập tên anh bằng tiếng Solan: “Em định lấy về gấp giấy, không phải đại nhân thích chó con sao?”

“Em gấp một con chó con tặng ngài, được không ạ?”

Vẻ mặt cô uể oải, trông thật sự sợ đến mức không nhẹ.

“Ngày mai nghỉ một ngày đi.” Anh liếc nhìn quang não, nói: “Ngày mai tôi có việc, tiếng Solan tạm dừng một ngày.”

Lyle trở về phòng mình, ném mấy tờ giấy vẽ nguệch ngoạc lên trên sang một bên, chăm chú xem tài liệu bên dưới.

Vật thí nghiệm XVI: Dân di cư từ Địa Vệ 01, nam, 16 tuổi, bị bắt tại Thành Sao Vỡ vào ngày X tháng X năm X khi đang cùng các di dân khác cố gắng trộm phi thuyền.

Những người bị bắt khác bị xử tử tại chỗ. Do đó, vật thí nghiệm này chưa tiến hành cải tạo nghĩa thể, hoạt tính tế bào chưa bị phá hủy, có thể sống sót, được đưa đến căn cứ thực nghiệm Biển Cát.