Chương 4

Lyle không nói gì, mặt vẫn không có biểu cảm, nhưng đôi mày xinh đẹp lại có vẻ dịu dàng hơn lúc nãy.

Anh ấy cũng cười theo, nhặt chiếc máy làm sạch vẫn đang kêu ù ù dưới đất lên giúp cô lau dọn vết bẩn và máu trên sàn.

Nồng độ chất ức chế trong không khí phòng thí nghiệm quá cao, Lyle có hơi khó thở. Sau khi nâng mặt nạ lên, bộ lọc trong mũ bảo hộ hoạt động trở lại, cô mới thấy dễ chịu hơn một chút.

“Trả lại cho tôi.” Lyle nhớ tới chủ quản đang ở sau khoang ngủ đông, chỉ vào máy làm sạch, cắt ngang lời lải nhải của anh ấy.

Hi Thụy tưởng cô vẫn còn giận, vội nói: “Những gì anh vừa nói đều là thật đó.”

Anh ấy giơ bàn tay đang đeo quang não lên, nói: “Bây giờ anh nhắn tin cho anh ta hỏi tiến độ thế nào ngay.”

Lyle lắc đầu: “Không phải... là chủ quản...”

Đôi môi mỏng của Hi Thụy khẽ mở, ngắt lời cô: “Cho anh ở lại thêm chút nữa đi, anh hứa nhận được hồi âm, nói cho em biết kết quả rồi sẽ đi ngay.”

Lyle có hơi khó xử, mặc bộ đồ bảo hộ nặng mấy chục cân, muốn bịt miệng anh ấy lại, nhưng đối phương lúc nào cũng nhanh hơn cô một bước.

Anh ấy mặc kệ sự do dự của cô, tự mình nói: “Mấy ngày nay anh thật sự khổ, em không biết đâu, vị hôn phu kia của anh cổ hủ mục nát đến mức nào.”

Lyle nhớ tới thân phận vẫn chưa có được của mình, chỉ có thể ra hiệu cho anh ấy nói nhỏ lại, rồi tẩy não anh ấy: “Chín chắn, ổn định tốt mà.”

Hi Thụy: “Lúc hẹn hò anh ta toàn nhìn quang não, xử lý tin nhắn, làm như chỉ có mình anh ta có việc ấy.”

Lyle: “Có chí tiến thủ, chịu khó phấn đấu.”

Anh ấy nói: “Nếu không phải vội lo thân phận cho em, với lại nhà anh cũng có chút giao tình với anh ta, anh mới không chọn anh ta.”

Lyle: “Môn đăng hộ đối, biết rõ gốc gác.”

Anh ấy liếc mắt, nheo mắt nhìn cô: “Sao em cứ bênh anh ta thế, lẽ nào em thật sự muốn anh cưới anh ta à?”

Lyle ngậm miệng lại, giọng điệu sầu não: “Em chỉ là một Beta hèn mọn.”

Ý nói không thể cho anh ấy tương lai.

Cô gượng cười: “Chúng ta không có khả năng đâu, Omega và Alpha mới là một cặp trời sinh.”

Vẻ mặt Hi Thụy trở nên u ám.

Cô luôn chú ý tình hình phía sau khoang ngủ đông, hạ giọng xuống mức thấp nhất: “Vẫn chưa trả lời anh à.”

Tín hiệu trong phòng thí nghiệm không tốt, tin nhắn kia mãi không gửi đi được. Nghĩ đến tương lai của mình và Lyle đều phụ thuộc vào một Alpha thâm sâu, Hi Thụy không khỏi thấy phiền muộn.