Trong việc học tập, Lyle cũng không hề lơ là.
Cô ôm Jork, mông ngồi trên cánh tay rắn chắc của anh, nhỏ giọng nói: “Đó là tờ tôi viết đẹp nhất.”
“Không có lỗi sai.”
“Anh đã khen.”
Jork: “Ừm.”
Anh hỏi: “Rất buồn sao?”
“Cũng tạm, tôi cố gắng thêm chút nữa là được.” Cô nói: “Thích Tiat, cho nên không sao cả.”
Là cô còn chưa đủ tốt.
Jork vỗ đầu cô: “Hay là lần sau cô viết tên tôi, tôi sẽ khen cô một trận ra trò?”
Lyle: “Không cần.”
Cô chăm chỉ làm liếʍ cẩu, chứ không phải thật sự muốn nhận được lời khen và tán thưởng chó má gì.
Cuộc sống một khi nhàn nhã, thời gian liền trôi qua rất nhanh.
Trước đây ở ngoài thành, cát vàng bay múa, nắng nóng có thể trực tiếp làm người ta mất nước. Người ngoài thành đều hoạt động vào ban đêm.
Tòa tháp bốn phía trống trải, chỉ có những tấm màn trắng treo trên bốn giá đỡ làm che chắn. Không biết dùng thiết bị gì mà nơi đây mát mẻ và ẩm ướt.
Đây là giấc ngủ an ổn nhất của cô kể từ khi xuyên qua. Không có độc trùng bọ cạp bò lên người, cũng không cần phải canh giờ để lén lút hẹn hò với Hi Thụy.
Gánh nặng cuộc sống lập tức được trút bỏ.
Có lẽ do đã quen với những ngày khổ cực, cô tỉnh dậy lúc sáu giờ.
Ở đây mười giờ mới rạng đông, lúc này mặt trời còn chưa mọc, bầu trời một màu xanh đen.
Cô đi ra sân phơi, trong bóng tối đánh giá bàn tay trái của mình – bàn tay trái đã được cải tạo thành chi giả cơ khí, cô còn chưa kịp thử dùng.
Các bộ phận cơ khí của nghĩa thể kết nối với máu thịt của cô, trên cơ sở sức mạnh vốn có, sẽ tăng cường lực tấn công của cô.
Lyle nhớ lại thông số chính thức của cánh tay cơ khí, lực nắm mạnh nhất có thể đạt tới 300 kg.
Cô nắm lấy thanh lan can trước mặt, năm ngón tay dùng sức, dễ dàng để lại một hàng vết lõm sâu trên đó.
“Oa.” Lyle không khỏi kinh ngạc thốt lên. Tay vịn kim loại trong tay cô như bùn, bị nắn qua nắn lại.
Cô nắm tay lại, đấm một cú vào bức tường bên cạnh, thành công để lại một cái hố trên đó. Cô đá những mảnh vụn rơi xuống sang một bên, rồi tiếp tục đấm.
Sau cơn phấn khích, cô phát hiện sức mạnh mình có thể phát huy là có hạn. Trong trường hợp tường thể rất cứng, cô nhiều nhất chỉ có thể đấm thủng một nửa.
Thanh sắt rỗng trong tay cô như đất sét cao su, nhưng chơi với vật thể rắn thì không dễ dàng như vậy.
Nghĩa thể đã kéo sức mạnh của cô lên ngang tầm với một Alpha cấp thấp. Cô đã mạnh hơn, nhưng do thể chất, không mạnh đến thế.
Lyle xòe và nắm năm ngón tay, cảm thấy vấn đề không lớn. Vốn dĩ đây là để dự phòng cho những tình huống bất ngờ, để có thể vùng vẫy giành lấy sự sống trong những tình huống nguy hiểm ngoài dự kiến.
Cô chơi đến vui vẻ vô cùng.
Khi ánh sáng mặt trời dâng lên, cô nhìn đống đá vụn trên đất và lớp da nhân tạo hơi bị tổn hại, cái đầu nóng của cô cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Cô moi moi lòng bàn tay. Nghĩa thể kích cỡ này còn được trang bị một khẩu pháo laser mini, giấu ngay giữa lòng bàn tay.