Chương 33

“Xin lỗi.” Hốc mắt cô đỏ lên.

Ánh mắt Vincent lạnh băng: “Cô ta là một tiện dân ngay cả thân phận cũng không có, là tài sản của ta.”

Lyle bất giác run rẩy. Cô đứng trên bóng của Vincent, như bị mây đen bao phủ. Dũng khí và sức lực cô tích góp được đã hao hết trong mấy ngày chạy trốn trước đó.

“Không sao đâu... có thể nhìn thấy Tiat đại nhân, tôi đã rất mãn nguyện rồi.”

Cô không còn phản kháng nữa.

“Thật sao?” Tiat hỏi lại.

Lyle đã theo Vincent đi ra khỏi cửa lớn.

Đương nhiên là giả.

Vào thời khắc cuối cùng, cô đột nhiên quay lại, bám lấy mép cửa lớn, mặc cho Vincent kéo thế nào cũng không chịu buông tay.

Vincent siết chặt xương cổ tay cô, mạnh đến mức phát ra tiếng răng rắc.

“Xin hãy, cứu tôi, tôi muốn ở bên Tiat đại nhân và cả Jork, mãi mãi.”

Cô nước mắt lưng tròng, Tiat cuối cùng cũng hài lòng với thái độ và quyết tâm của cô.

Lyle yên tâm buông tay. Theo lệnh của Tiat, các vệ binh đã tiến vào khống chế Vincent. Jork đã sớm lao lên.

Cô vững vàng rơi vào vòng tay của Jork, vùi đầu vào vai anh, khẽ nức nở: “Jork, tôi đau quá.”

Jork ôm chặt cô, nhẹ giọng an ủi: “Không sao rồi.”

Lúc này Vincent mới nhận ra mình dường như lại bị chơi xỏ. Anh giằng ra khỏi sự kìm kẹp của vệ binh, đôi mắt xám tro bị lửa giận đốt cháy sáng rực: “Tôi sẽ báo cáo lên Đế Đình.”

“Dù là ngài, cũng không có quyền chiếm đoạt tài sản của căn cứ thực nghiệm.”

Tiat lại ngả người vào lưng ghế, hai tay làm động tác như đang chơi dương cầm trên bàn: “Cậu cứ tự nhiên.”

Trông anh có vẻ tâm trạng không tồi.

Vincent cười lạnh một tiếng, đội lại mũ, mặt mày âm trầm rời đi.

...

Jork đặt Lyle xuống đất. Cô nhìn Tiat, như nhìn vị thần đã cứu vớt mình khỏi địa ngục: “Có việc gì tôi có thể làm cho ngài không?”

Nước mắt trên mặt cô vẫn còn, nhưng cô cố gắng nở một nụ cười, trong sự ngại ngùng bất an lại mang theo một tia mong chờ.

“Từ hôm nay tôi sẽ sắp xếp cho cô một thân phận mới.”

“Cô không còn là Beta không hộ khẩu ở khu ổ chuột nữa.”

Lyle gật đầu.

Tiat chỉ nói hai câu này, không có ý định nói chuyện thêm với cô. Anh quay đầu nhìn Jork: “Khẩu âm tiếng phổ thông của cô ta quá nặng, tìm cho cô ta một giáo viên.”

“Tiện thể dạy cô ta lễ nghi hàng ngày.” Anh lại mở tài liệu ra, tiếp tục công việc vừa rồi: “Vậy cứ thế trước đi, còn lại đợi tôi bận xong sẽ sắp xếp.”

“Ừm, thời gian gấp rút, tiếng Solan cũng phải đưa vào lịch trình.”

...

Màn kịch kết thúc, Lyle cuối cùng cũng thăng tiến, sống những ngày tốt đẹp.

Cô được dọn ra khỏi phòng thẩm vấn tối tăm chật hẹp dưới lòng đất, có thể đi lại trên mặt đất của Trang viên Bạch Tinh.

Trang viên Bạch Tinh tọa lạc ở vị trí trung tâm nhất của Biển Cát, là một tòa kiến trúc màu trắng cổ điển xa hoa, tràn ngập phong tình dị vực.

Ngoài lớp màng bảo vệ trên bầu trời thành phố, nơi này còn được bao bọc bởi một lớp màng nhỏ hơn, nghe nói là để cách âm và chống nóng.

Lyle phóng tầm mắt nhìn ra, nơi đây được bao quanh bởi một mảng thực vật xanh tươi, mát mẻ yên tĩnh, thậm chí còn có vài đài phun nước với hình dáng khác nhau.