Lyle cảm thấy hiếm lạ.
Cô và Hi Thụy qua lại lâu như vậy, chưa từng thấy Vincent đội mũ.
Vincent tự cho mình xuất thân cao quý, luôn luôn ngẩng cao đầu, đối với những thứ nghịch ngợm và trông không trang trọng như mũ lưỡi trai, anh ta khịt mũi coi thường.
Lyle liếc mắt đánh giá anh ta.
Đây là để che giấu sắc mặt tiều tụy, hay là vết cào trên trán? Sức chiến đấu của Hi Thụy cũng khá đấy.
Không đợi anh ta mở miệng chỉ trích, cô lập tức buông tay đang ôm Tiat ra, bông hoa giấy cũng rơi xuống đất.
Vincent bước nhanh đến, sắc mặt lạnh lùng: “Nhanh vậy đã tìm được nhà mới rồi à? Tôi đúng là xem thường cô.”
“Tôi...” Môi Lyle run rẩy, như người mất hồn, ngay cả biện giải cho mình cũng không làm được.
“Xin lỗi, tôi không nên chạy ra ngoài.” Cô như một bóng ma đi đến bên cạnh Vincent.
Trước mặt anh ta, ngay cả Tiat yêu thích nhất cũng có thể bỏ qua, có thể thấy sự kiểm soát tuyệt đối của Vincent đối với cô.
“Ha, xin lỗi?” Vincent trông càng tức giận hơn.
Hi Thụy cho rằng là anh ta đã giấu Lyle đi, hoặc là đã gϊếŧ cô, cả ngày ôm chiếc khăn cát rách nát thất thần, tra tấn anh ta như điên.
Mấy ngày nay ngoài việc phải trấn an Hi Thụy, còn phải đối phó với người của ủy ban giám sát.
Hi Thụy khăng khăng cánh tay của Vincent là do cậu đánh gãy, vì anh ta đã dụ dỗ cậu phát tình sớm và định cưỡng ép đánh dấu cậu.
Cậu quá sợ hãi, mới làm ra chuyện không thể cứu vãn này.
Ủy ban giám sát có trách nhiệm bảo vệ mỗi một Omega, xử lý tranh chấp giữa AO.
Anh ta không chỉ phải gánh chịu những tội danh có thể có này, còn phải sắp xếp thời gian để cấy ghép nghĩa thể.
Có thể chống chọi đến bây giờ mà không phát điên, đã là ý chí kiên định của anh ta.
Con ngươi màu xám tro của anh ta phun trào lửa giận, hình tượng văn nhã bại hoại không còn nữa: “Cô là cái thá gì mà dám nói xin lỗi với ta.”
“Lần này trở về căn cứ thực nghiệm, tôi đảm bảo cô sẽ không còn được đãi ngộ như trước nữa.”
Ôi thôi.
Mặt Lyle trắng bệch, nhưng trong lòng lại vỗ tay cho anh ta, cuối cùng cũng nói ra rồi.
Jork tiến lên nắm lấy tay cô, để cô trốn sau lưng mình.
Vincent: “Sao thế, anh cũng thành thần của đám liếʍ cẩu bất lực này rồi à?”
Vincent bắt đầu công kích.
Cô trốn sau lưng Jork nửa phút, ngón tay vô thức vò nhàu quần áo trên lưng anh.
Lyle nhìn Jork, rồi lại nhìn Tiat, mím môi bước ra từ sau lưng anh: “Xin lỗi, đã gây phiền phức cho các ngài.”
Cô lại một lần nữa đi đến bên cạnh Vincent, nắm lấy cánh tay bạc, nghĩa thể của anh ta đang rũ bên người: “Xin lỗi, tôi sẽ chuộc tội, anh muốn làm gì tôi cũng được.”
“Chỉ cần anh có thể vui vẻ.”
Vincent lạnh lùng nhìn cô, trở tay nắm lấy cổ tay cô, kéo cô đi ra ngoài.
“Chờ đã.” Ngón tay Tiat hơi cong lại, đốt ngón tay gõ lên mặt bàn: “Lần này sao không cầu cứu tôi nữa?”
“Xin lỗi.” Lyle nhìn xuống đất, khẽ thì thầm.
“Chỉ cần cô nói để tôi cứu cô, tôi sẽ giúp cô thoát khỏi anh.”