Sợ đến mức này, không ngất thì thật không hợp lẽ.
Khi ngã xuống, cô vẫn dùng chút quật cường còn sót lại, đưa tay níu lấy ống quần của Tiat.
Tiat nhấc chân lên, bàn tay đang nắm ống quần anh của cô cũng lắc lư theo như một con rối gỗ.
Ngón tay cứng đờ, trắng bệch. Lúc anh gạt tay cô ra thậm chí còn hơi tốn sức, nhưng đối với một Alpha, chút sức lực ấy chẳng đáng là bao, giống như bị một con côn trùng nhỏ chích một cái.
Với cô mà nói thì lại như người chết đuối vớ được cọc.
Chậc.
Beta nhỏ bé đáng thương, làm nhăn cả quần anh.
Lyle không biết anh đang nghĩ gì. Hơi thở cô đều đặn, và khi cảm nhận được có người tiến lên di chuyển mình, cô đã thực sự ngủ thϊếp đi.
Khi tỉnh lại lần nữa thì đã là đêm khuya.
Cô nằm trên một chiếc giường nhỏ hẹp và cứng, trên chiếc tủ sắt cạnh giường có một cốc nước và hai lát bánh mì trắng.
Trên tường chỉ có một ngọn đèn tường trắng leo lét, chiếu sáng không gian sơn màu xám tro này.
Nếu không phải trên song sắt có khắc hoa văn tường vi, Lyle đã suýt cho rằng đây lại là một căn cứ thực nghiệm nào đó.
Cô giả vờ kinh hoàng sợ hãi, nhân cơ hội quan sát hết các ngóc ngách trong phòng, phát hiện ở góc tường phía trên bên phải có một chiếc camera đang nhấp nháy ánh sáng mờ.
Phó quan và Tiat đang ở trước màn hình, theo dõi nhất cử nhất động của cô.
Trông cô có vẻ rất khát.
Nhưng cô không chủ động đi uống, mà giống như một con vật nhỏ khát nước, ngoan ngoãn ngồi ở mép giường, dùng ánh mắt khao khát nhìn chằm chằm vào ly thủy tinh.
Nữ Beta tên Lyle này cả ngày chưa ăn gì, chắc là đói lắm.
Cô nhìn hai miếng bánh mì trắng, nhìn rồi lại nhìn, nhưng không đưa tay ra lấy, như thể đang đợi mệnh lệnh của ai đó.
Viên phó quan xuất thân danh giá chưa từng thấy cảnh tượng này. Anh nhìn tư liệu tra được trên mạng, sau khi xác nhận nhiều lần, Lyle chính là vật thí nghiệm trốn thoát từ căn cứ.
Anh động lòng trắc ẩn, nói với Tiat: “Có lẽ cô ấy chỉ là một Beta không hộ khẩu đáng thương, bị Vincent để mắt tới rồi cưỡng ép bắt đi.”
Tiat không bình luận: “Hồ sơ ghi là cô ta bị lạc ba ngày trước.”
“Vật thí nghiệm của căn cứ bị mất, bên quân bộ sẽ tham gia, tiến hành điều tra quy mô lớn, xác nhận xem Vincent có nói dối không.” Phó quan tiếp tục giải thích cho Lyle: “Lớn như một người sống, nhỏ như một cây kim, đều sẽ bị rà soát.”
“Ngày thường Vincent giấu cô ta trong căn cứ, không ai biết.”
“Nhưng trong tình huống này, tuyệt đối không giấu được.”
Phó quan đẩy cặp kính gọng bạc trên mũi lên, mím môi nói: “Mỗi một vật thí nghiệm đều có lai lịch, cô ta cứ như từ trên trời rơi xuống.”
“Thời điểm quá trùng hợp, tôi nghi ngờ Vincent cố ý thả cô ta đi.”
Tiat: “Thả cô ta rồi lại đổi ý bắt cô ta?”
Phó quan gật đầu.
Anh giơ tay ngăn phó quan nói tiếp: “Lập trường của cậu lệch đi đâu rồi đấy. Cứ nói tiếp là tôi sẽ nghi ngờ năng lực làm việc của cậu.”