Điều chí mạng nhất là, cô là một kẻ không có thân phận, một hộ khẩu đen.
Ngay cả công việc cũng là đi cửa sau mới có được.
Vị chủ quản vô cùng chán ghét cô chính là người bị ép phải giúp cô đi cửa sau.
“Tôi không hiểu.” Chủ quản đứng một bên, dựa người vào tường, nhìn bộ dạng thở hồng hộc của cô khi dùng máy làm sạch, có hơi nghi ngờ: “Sao Hi Thụy lại quen biết loại người như cô...”
“Một Beta.”
Chiếc máy cầm tay rất nặng, Lyle có hơi lực bất tòng tâm, làm một lúc lại phải nghỉ một lúc.
Cô vẫn chưa quen lắm với ngôn ngữ ở đây, đối phương hơi nói nhanh là tư duy của cô lại không theo kịp.
Lyle liếc anh ta một cái, lơ đãng nghĩ thầm, cố nhịn thêm chút nữa. Đợi đến khi Hi Thụy kết hôn, cô sẽ có thể rời khỏi nơi quái quỷ này và nói lời tạm biệt với tên ngốc trước mắt.
Lúc này khoang ngủ đông kia đột nhiên vang lên tiếng báo động: “Cảnh báo vật thí nghiệm bất thường! Cảnh báo vật thí nghiệm bất thường!”
Chủ quản không còn để ý đến Lyle nữa, sải bước tiến lên kiểm tra tình hình vật thí nghiệm.
Tiếng báo động khó chịu vừa mới tắt, cửa lớn phòng thí nghiệm lại một lần nữa mở ra, một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo blouse trắng bước vào.
Là Hi Thụy.
Vẻ mặt anh ấy hiền hòa, dáng người mảnh khảnh, lúc nói chuyện luôn mang theo ba phần ý cười, là một Omega vô cùng dịu dàng.
“Lyle.”
Anh ấy chạy vài bước đến trước mặt Lyle, hất chiếc máy làm sạch trên tay cô sang một bên.
Như một chú chim nhỏ vui vẻ tìm về tổ, anh ấy lao vào lòng cô, gối đầu lên vai cô, hơi thở phả lên chiếc mũ bảo hộ trong suốt của Lyle, tạo thành một mảng trắng xóa.
Hi Thụy lau đi mảng sương trắng đó, tiện tay ấn nút bên cạnh mũ bảo hộ, tấm kính che mặt từ từ nâng lên.
Anh ấy giật phăng chiếc khăn sa che mặt Lyle, nhẹ nhàng nâng mặt cô lên rồi hôn lên đôi môi mềm mại, đỏ thắm kia.
“Đợi đã...” Lyle đưa tay đẩy ra.
Môi lưỡi anh ấy tìm kiếm lung tung trên môi cô, răng va vào nhau, lực mạnh đến mức cô thấy ê buốt.
Bàn tay gầy guộc của cô bị Hi Thụy nắm lấy, anh ấy đặt tay cô lên ngực mình.
Sức lực của Lyle không thể chống đỡ được trọng lượng của anh ấy, chỉ có thể ngửa đầu lùi từng bước, cho đến khi lưng chạm vào bức tường cứng rắn.
Cô không thích tình thế bị động chịu đựng này nên cắn mạnh vào môi dưới của đối phương rồi day nghiến.
Hi Thụy quá đau, ngay khoảnh khắc anh ấy buông ra đã bị cô tát một cái vào mặt.