Chương 19

Cô dùng loại thuốc nhuộm đắt nhất trong tiệm của họ mà.

“Thưa đại nhân, tóc cô ta là tóc nhuộm.” Giọng phó quan trở nên nghiêm túc, vẻ mặt cũng nghiêm khắc.

Ánh mắt Tiat quét qua, cơ thể Lyle cứng đờ. Sau khi phó quan phát hiện đôi mắt xanh của cô cũng là giả, do đeo kính áp tròng đổi màu, cô tiếp tục giả câm giả ngốc.

“Là ai phái cô tới?” Phó quan hỏi.

Lyle chớp mắt, không ngờ lật xe nhanh đến vậy.

Nhưng cũng nhờ có Vincent, giờ cô chỉ là một vật thí nghiệm đáng thương thôi. Đầu óc cô xoay chuyển cực nhanh, quyết định theo tới cùng vai diễn này.

Thấy cô không nói, phó quan tiếp tục hỏi: “Cô không hiểu lời tôi nói à?”

Cô lắc đầu, rồi lại bắt đầu làm cái máy lặp lại: “Tiat đại nhân.”

“Vậy là cô không biết nói?” Phó quan do dự hỏi.

Lyle dùng chiêu cũ ứng vạn biến: “Tiat đại nhân!”

Tiat rõ ràng không có kiên nhẫn như phó quan. Khi phát hiện màu mắt và màu tóc của cô đều là giả, anh ra lệnh cho tài xế: “Dừng xe.”

Anh xách cổ áo Lyle, ném cô lên cồn cát, nhìn xuống từ trên cao và nói: “Là ai phái cô tới, cố tình tiếp cận ta?”

“Cô có mục đích gì?”

Lyle co rúm người trên đất, nhìn anh không nói gì.

Tiat bắn một phát súng vào đống cát bên cạnh cô, tia laser suýt nữa làm bỏng đầu ngón tay cô.

Cô bắt đầu run lẩy bẩy, nức nở khóc.

Tiat đợi vài giây. Khi định bắn phát thứ hai, nữ Beta tên Lyle cuối cùng cũng suy sụp tinh thần.

Cô nói ra từ thứ hai: “Đừng, tôi nghe lời.”

Cô run rẩy đứng dậy, đến gần Tiat, bụng mềm cách lớp áo choàng áp vào họng súng của anh.

“Xin... đừng như vậy.”

Lyle cởϊ áσ choàng trên người ra, để lộ bộ quần áo rách nát bên trong.

Cô quỳ một gối trên thành xe, một tay chống vào đùi Tiat để mượn lực, tay kia vén mái tóc dài lên. Vùng gáy máu thịt bầy nhầy, như thể bị một Alpha cắn và cưỡng ép đánh dấu, lộ ra trong không khí.

Đó là vết thương để lại khi loại bỏ chip định vị.

Khu ổ chuột quá nóng, mấy ngày nay cô trốn đông trốn tây, hoàn toàn không có thời gian thay thuốc.

Để lâu ngày liền thành ra thế này.

Cô ưỡn người về phía trước, để Tiat đến gần cổ mình hơn một chút.

Tiat cúi người sát lại gần cô.

Nước mắt Lyle chảy càng nhiều, cô như chìm vào hồi ức đau khổ. Bàn tay đang chống trên người anh không ngừng run rẩy. Rõ ràng là đang đối mặt với Tiat, nhưng miệng lại lẩm bẩm: “Vincent.”

Cô nhắm mắt lại, đốt ngón tay trắng bệch, giọng điệu đầy khẩn cầu: “Nhẹ một chút, nhẹ một chút...”

“Cầu xin anh, Vincent.”

Phó quan nghi ngờ và khó hiểu: “Vincent không phải có Omega mình thích rồi sao? Nghe nói mới đính hôn cách đây không lâu.”

Tiat không động đậy, anh nhìn vết thương của Lyle, dường như đang đánh giá điều gì đó.

Vị trí đó, nơi mà cả Alpha và Omega đều có tuyến thể, trên người cô lại là một mớ máu thịt bầy nhầy.

Sau vài giây giằng co trong tư thế này, Lyle nhanh chóng quyết định ngất đi.