Chương 16

Khi xây dựng Biển Cát, đế quốc đã vận chuyển mấy vạn tội phạm từ các tinh cầu khác đến đây.

Thành phố xây xong, những tử tù này được đặc xá nhưng cũng không thể quay về bầu trời được nữa.

Họ bị cấm vào nội thành, chỉ có thể xây những căn nhà đơn sơ bên ngoài tường thành để chắn gió cát. Ban đầu, những người này sống sót bằng cách gϊếŧ hại lẫn nhau và săn bắt bọ cạp sa mạc.

So với những người dân di cư hợp pháp trong thành, điều kiện sống khắc nghiệt và sự tàn phá của gió cát khiến họ trông già nua hơn hẳn.

Chỉ cần nhìn bề ngoài là có thể phân biệt được đám rác rưởi này với dân thường.

Lần này Tiat ra khỏi thành chính là để khảo sát thực địa. Anh phải suy nghĩ kỹ xem nên xử lý khối u ác tính còn sót lại này như thế nào.

Anh mặc quân phục huấn luyện, huy chương tường vi trước ngực lấp lánh tỏa sáng.

Cửa sổ xe mở toang, anh chẳng hề sợ cái nóng của sa mạc, ánh mắt dò xét vùng đất hôi hám và đổ nát này. Khi nhìn thấy vệ binh của căn cứ thực nghiệm, anh cau mày: “Bọn họ làm gì ở đây?”

Viên phó quan trẻ tuổi liếc nhìn rồi nói: “Họ đang điều tra vật thí nghiệm bị mất mấy hôm trước.”

Tiat thu ánh mắt lại, cười khẩy: “Dân di cư từ Địa Vệ 01 nằm trong khoang ngủ đông lâu ngày, cơ bắp đều teo tóp cả rồi mà vẫn có sức chạy đến tận đây à.”

Phó quan: “Dù sao thì ngài cũng đã cho họ thời hạn một tháng.”

Trong lúc hai người đang nói chuyện, một trận xôn xao vang lên từ cồn cát phía trước.

Vệ binh của căn cứ đang cầm súng đuổi theo một bóng người gầy gò. Cô mặc một chiếc áo choàng cũ nát, đầu và vai được quấn kín bằng khăn chống cát, chỉ để lộ đôi mắt hoảng sợ và bối rối.

Cô chạy tán loạn giữa bãi cát vàng như một con ruồi không đầu. Trong một khoảnh khắc thoáng qua, ánh mắt cô lướt qua chiếc xe bọc thép phía trước.

Phó quan đang thò đầu ra nhìn thì vừa vặn chạm phải ánh mắt của cô.

Trong veo và ngây thơ như mắt của một con nai con.

Phó quan chần chừ trong giây lát. Anh nhìn Tiat không có phản ứng gì, rồi do dự nói: “Trưởng quan...”

Tiat mặt không cảm xúc: “Tiếp tục đi.”

Chỉ sau vài phút chạy nước rút, cô đã thở không ra hơi. Trông cô có vẻ đã kiệt sức, tốc độ cũng ngày càng chậm lại.

Các vệ binh khác đang điều tra ở gần đó nghe thấy động tĩnh cũng vội chạy đến hợp lại.

Đám vệ binh mặc chế phục đen đuổi theo cô như một đám mây đen.

Ánh mắt Lyle kiên định. Kể từ lúc quyết tâm bỏ trốn, cô đã thề phải thành công.

Bỏ lỡ cơ hội hôm nay thì không biết phải đợi đến bao giờ. Liều một phen, biết đâu xe đạp lại hóa mô tô.

Khi dùng hết chút sức lực cuối cùng, cô rốt cuộc cũng chạy đến bên cạnh chiếc xe bọc thép. Lúc này, ánh mắt Tiat cuối cùng cũng ban phát cho cô một cái nhìn.

Lyle nhìn anh, đưa tay ra, đôi môi khẽ run.

Còn chưa kịp mở miệng, vệ binh phía sau đã đuổi kịp và đè cô ngã xuống đất.