“Còn lề mề gì nữa, mau mặc đồ bảo hộ vào, có việc rồi.”
Tiếng cảnh báo vật thí nghiệm sắp vào kho vẫn không ngừng vang lên. Bị cả chủ quản lẫn tiếng loa thúc giục, Lyle quẹt thẻ xong vội vã đi về phía phòng thay đồ.
Phần lớn khuôn mặt cô bị chiếc khăn sa quấn quanh đầu và vai che khuất, chỉ để lộ đôi mắt sáng ngời, quyến rũ cùng vầng trán trắng trẻo đầy đặn.
Cô nhanh chóng thay bộ đồ bảo hộ dày cộp màu trắng rồi bước ra. Dưới ánh mắt thiếu kiên nhẫn của chủ quản, cô chỉ kịp nắm lấy một góc khăn sa, giũ cho cát vàng bám trong những nếp gấp rơi xuống.
Lyle ôm mũ bảo hộ, theo sau vị chủ quản đang bước rất nhanh.
Dù đã cố hết sức, thể chất kém cỏi của một Beta vẫn khiến cô bị tụt lại một đoạn khá xa.
Bên cạnh cửa phòng thí nghiệm số bảy có bốn Alpha mặc đồng phục công sở bình thường đang đứng, họ vây quanh một khoang ngủ đông hình trụ cao hơn hai mét.
Sau khi chủ quản quét vân tay, cánh cửa kim loại nặng nề từ từ mở ra, một nhóm người vận chuyển đồ vật vào trong.
Lyle đứng bên cạnh anh ta, cố gắng điều hòa lại hơi thở.
Cửa lớn mở ra hoàn toàn, một mùi thuốc khó chịu hăng mũi bay ra. Lyle bị kí©h thí©ɧ đến mức buồn nôn, cổ họng phát ra những tiếng ho khan gấp gáp.
Cô nín thở, đội mũ bảo hộ lên.
Chủ quản liếc cô một cái, giọng đầy vẻ chế nhạo: “Đồ vô dụng.”
Phòng thí nghiệm đã được dọn trống chiều nay vẫn chưa kịp lau chùi, trên mặt đất còn vương vãi những vũng máu lớn màu đỏ sẫm.
Mấy người vận chuyển kia cứ thế thản nhiên giẫm lên, để lại một đống dấu chân dính máu lộn xộn khi rời đi.
“Lũ hạ đẳng kinh tởm này.” Chủ quản nhìn cô, mày nhíu chặt: “Dọn sạch chỗ này đi.”
Lyle nghi ngờ chủ quản đang chửi cả mình vào đó.
Chủ quản là một Alpha nam, nghe nói cấp bậc gen khá cao. Ngoài việc kỳ thị Beta, anh ta cũng không mấy ưa những Alpha có cấp bậc gen thấp.
Xuyên không đến thế giới này cũng đã được một thời gian, Lyle sớm đã quen với thuyết gen là trên hết ở đây và... sáu loại giới tính.
Thế giới tương lai trông rất khoa học viễn tưởng này có ba loại người: Alpha, Beta, Omega. Mỗi loại lớn lại chia thành nam và nữ.
Alpha có thể chất vượt trội là trụ cột của xã hội.
Omega số lượng ít ỏi là nguồn tài nguyên khan hiếm.
Những Beta có gen kém cỏi, không có tài năng gì đặc biệt như Lyle chính là tầng lớp dưới đáy của xã hội.