[Cậu có cái gì?]
Ôn Văn Dịch nhìn thấy đối phương đã để lại lời nhắn vào ngày hôm sau.
Nhưng cậu có gì đâu?
Cậu cảm thấy… mình chẳng có gì cả.
Ôn Văn Dịch bỗng nhiên cảm thấy hối hận, tự trách bản thân không nên mang chuyện này ra nói với Cố Văn Thịnh.
Cậu chỉ là muốn nâng cao thành tích của mình thôi, mà thầy giáo từng nói rằng Cố Văn Thịnh suốt ba năm qua luôn đứng đầu trong lớp, mà lại có một mối quan hệ như vậy với cậu, thế nên cậu mới muốn thử đi con đường tắt.
Nhưng sự thật chứng minh, không phải ai cũng có thể đi con đường tắt ấy.
Ôn Văn Dịch vò tờ giấy thành một cục, trong lòng rối bời, thất vọng bước ra khỏi sân thượng. Mà như thường lệ, cậu lại quên không để lại kẹo.
Một tuần trôi qua, cậu vẫn đều đặn nghỉ trưa trong phòng học, chăm chỉ đọc sách, có vấn đề gì thì mặt dày tìm thầy giáo để hỏi, cứ mãi bận rộn với bài vở.
Trái ngược với cậu, Cố Văn Thịnh vẫn không nhận được hồi đáp từ lần trước, cứ mãi nhớ về chuyện đó. Hai ngày nghỉ trưa liên tiếp, hắn lên sân thượng chờ mà chẳng thấy ai, cuối cùng quyết định tự mình xuống phòng học để tìm người.
Vừa vặn hôm nay, sau khi kết thúc kỳ kiểm tra tháng, trường học cho tan học sớm, các học sinh đều vui mừng về nhà. Chỉ còn lại Ôn Văn Dịch, vẫn ngồi yên ở bàn học, miệt mài giải bài toán hình học, cảm giác mình không làm ra được mấy bài tập khó.
Khi nhìn thấy Cố Văn Thịnh bước vào phòng học, phản ứng đầu tiên của cậu là: "Anh ấy đến làm gì? Tìm ai sao?" Câu hỏi tiếp theo mới ập đến: "Không lẽ là tới tìm mình?"
Cố Văn Thịnh bước đến bên cạnh bàn cậu, nhìn thấy Ôn Văn Dịch đang ngẩn người nhìn mình, hắn thở dài rồi ngồi xuống cạnh cậu: "Lần trước tôi hỏi cậu vấn đề khó trả lời à?”
Ôn Văn Dịch chớp mắt, chợt nhận ra hình như Cố Văn Thịnh thật sự đến tìm mình, nhưng… lần trước hắn hỏi cậu vấn đề gì nhỉ?
Một lúc lâu, Ôn Văn Dịch vẫn chưa thể hiểu rõ Cố Văn Thịnh đang nói gì, khiến Cố Văn Thịnh nghĩ rằng cậu thật sự cảm thấy khó xử.
“Nếu khó thì không cần trả lời.” Cố Văn Thịnh nói, giọng điệu bình thản.
Ôn Văn Dịch chỉ đáp lại một câu: “Ừm.”
Cố Văn Thịnh liếc nhìn cậu, mắt hắn dừng lại trên tờ giấy nháp đang nằm dưới tay cậu: “Làm bài à?”
Ôn Văn Dịch vội vàng cúi người, che tờ giấy đi, cảm giác có phần ngượng ngùng, chỉ có thể trả lời qua loa: “Không có gì đâu, chỉ viết linh tinh thôi.”
Cố Văn Thịnh nhìn cậu một lúc, sau đó giơ tay gõ nhẹ lên bàn của cậu, ý bảo cậu bỏ tay ra: “Hôm nay không phải thi hết tháng sao? Có chỗ nào không hiểu à?”
Ôn Văn Dịch ngơ ngác nhìn hắn, nhưng vẫn để hắn lấy tờ giấy nháp từ dưới tay mình. Cậu ngập ngừng một lát, sau đó thử hỏi: “Anh có đồng ý dạy bù cho tôi không?”