Khi nhìn thấy những ghi chú lộn xộn trong sách vở của Ôn Văn Dịch, và khi hắn nhìn vào bảng xếp hạng thi cuối kỳ, đứng cuối danh sách, Cố Văn Thịnh cũng không hề ngạc nhiên.
“Ba đã nói rồi, beta không thích hợp học ở trường chúng ta, chương trình học tiến độ cơ bản là theo không kịp, còn luôn thất thần trong lớp, không biết Ôn gia nghĩ thế nào.” Hiệu trưởng thấy ánh mắt Cố Văn Thịnh dừng lại ở danh sách, không khỏi phê bình vài câu.
Cố Văn Thịnh nhìn vào bảng xếp hạng, người đứng thứ hai từ dưới lên, thành tích chỉ hơn Ôn Văn Dịch một chút.
Nhưng hắn chỉ cười, bình thản nhận xét: “Có người đứng nhất thì cũng sẽ có người đứng cuối.”
Hiệu trưởng ngạc nhiên nhìn hắn, trong ấn tượng Cố Văn Thịnh rất ghét những người kém cỏi, không ngờ hôm nay lại có thể nói như vậy. Tuy nhiên, đó chỉ là chuyện nhỏ, hắn không tiếp tục đề cập, mà chuyển sang một chủ đề khác: “Ba, người nói…”
Kết quả cuối kỳ đã khiến Ôn Văn Dịch nhận được sự chú ý chưa từng có trong gia tộc Ôn gia.
“Con làm ba mất hết mặt mũi rồi!” Ôn Trường Hùng mặt đỏ bừng, tức giận đập mạnh tay lên bàn, làm chiếc gạt tàn thuốc rơi xuống.
Lương Uyển vội vã tiến lên an ủi: “ông xã, sao lại tức giận như vậy? Chẳng phải sáng sớm chúng ta đã chuẩn bị tâm lý rồi sao?”
Ôn Lãng Việt đứng bên cạnh, nhẹ nhàng lên tiếng: “Đúng đấy, ba, em ấy chỉ là beta, người không thể yêu cầu một beta phải thi vượt qua alpha được.”
Cái bàn bị đập mạnh, vang lên tiếng ầm, Ôn Văn Dịch đứng đối diện ba người, yên lặng cúi đầu.
Ôn Trường Hùng vẫn không thể nhịn được sự tức giận: “Nếu học kỳ sau mà vẫn như vậy, con thôi học đi, về nhà mà học, ba sẽ tìm gia sư cho con, để con bớt ra ngoài làm mất mặt gia đình.”
Ôn Văn Dịch cắn chặt môi, im lặng không đáp.
Một hồi sau, trò chuyện kết thúc, Ôn Văn Dịch trở về phòng trên lầu.
Phòng khách dưới lầu, Ôn gia cha mẹ và Ôn Lãng Việt ngồi trên sofa, Lương Uyển trách móc Ôn Trường Hùng: “Sao anh lại nặng lời với nó như vậy, biết rõ nó nhút nhát mà.”
Ôn Trường Hùng thở dài: “Dù nó là beta, nhưng cũng là con trai của Ôn gia. Không thể lúc nào cũng mềm mỏng, tính tình như vậy không thể tiếp tục được. Tôi đâu có muốn làm nó khó chịu, nhưng phải dạy nó một bài học.”
Ôn Lãng Việt mở miệng: “Ba, không phải Ôn gia còn có con sao?”
Ôn Trường Hùng cười: “Cũng may còn có Lãng Việt tốt.”
Lương Uyển cũng mỉm cười, nói: “Dì Trần, mau đi rửa ít hoa quả mang lên đây, Lãng Việt thích ăn.”
Ba người trò chuyện vui vẻ, không khí ấm áp hòa thuận.
Trong phòng trên lầu hai, Ôn Văn Dịch nằm ngửa trên giường, ánh mắt đỏ hoe. Sau một lúc lâu, nước mắt cuối cùng cũng không thể cầm được nữa, cậu vùi mặt vào gối, cảm giác tức giận nhưng không còn sức lực, chỉ còn lại những nghi vấn và sự khó hiểu chất chứa trong lòng.
Chẳng lẽ cậu không đủ xuất sắc, không xứng đáng nhận được tình yêu từ cha mẹ sao?
Ngày đầu của học kỳ mới, Cố Văn Thịnh nhặt được một tờ giấy rơi từ Ôn Văn Dịch. Chưa kịp tỏ ra khó chịu với thói quen vứt bừa bãi của đối phương, Cố Văn Thịnh lại nhận ra rằng Ôn Văn Dịch đã cố ý để lại một mảnh giấy cho mình.
[Cố Văn Thịnh, anh có thể giúp tôi học bổ túc không? Thù lao thì anh định, chỉ cần tôi có, anh muốn gì đều được.]
Cái gì đều được?
Cố Văn Thịnh, vốn đang lười biếng dựa vào tường, chậm rãi đứng thẳng người.
Ánh mắt hắn như thể vừa phát hiện ra một con mồi đầy tiềm năng.
Trong đôi mắt hiện lên một tia hứng thú.