Gần kỳ thi, Ôn Văn Dịch thường mang theo cả chồng sách giáo khoa lên sân thượng ôn tập. Một ngày nọ, cậu rời đi quá gấp gáp, không để ý rằng mình đã làm rơi một quyển sách. Đến khi quay lại tìm vào hôm sau, cậu ngạc nhiên phát hiện trên cuốn sách không biết từ lúc nào đã xuất hiện những dòng chữ lạ.
[Nơi này có người, cút.]
Nếu là người khác, có lẽ từ dấu vết tin tức tố còn sót lại trên cuốn sách sẽ nhận ra đối phương là một Alpha mạnh mẽ, không dễ trêu chọc. Nhưng Ôn Văn Dịch là một Beta, hoàn toàn không cảm nhận được tin tức tố, càng không biết bản thân đã vô tình "xâm phạm" lãnh địa của ai.
Ôn Văn Dịch vốn là người hiểu chuyện, cậu ngay lập tức viết một bức thư xin lỗi dài, bày tỏ rằng mình trước đó không biết nơi này đã có người sử dụng. Trong thư, cậu còn cẩn thận phân tích rằng thời gian mình và đối phương sử dụng sân thượng hoàn toàn khác nhau, vì hai người chưa từng chạm mặt. Từ đó, cậu kết luận rằng sự có mặt của mình sẽ không làm phiền đối phương, đồng thời khéo léo đề nghị người kia không cần đuổi cậu đi.
Lá thư được cậu viết ngay ngắn trên một trang giấy, gấp lại cẩn thận và kẹp trong cuốn sách để lại trên sân thượng. Để tỏ thiện chí, cậu còn đặt một viên kẹo nhỏ lên lá thư như một lời xin lỗi.
Ngày hôm sau, cậu nhận được hồi đáp.
Đối phương hồi đáp rất ngắn gọn, nói với Ôn Văn Dịch rằng cậu có thể tiếp tục ở lại sử dụng sân thượng, nhưng không thể làm điều đó một cách miễn phí.
Lúc ấy, Ôn Văn Dịch vẫn là một thiếu niên ngây thơ, không rành sự đời. Dù đã quen với sự xa cách và bị bỏ qua trong quá trình trưởng thành, cậu vẫn chưa học được cách cò kè mặc cả hay tranh luận vì lợi ích của mình. Vì vậy, cậu đơn giản đáp ứng yêu cầu của đối phương mà không suy nghĩ nhiều.
Chú ý thấy viên kẹo mình để lại hôm qua đã biến mất, từ đó, mỗi lần rời sân thượng, Ôn Văn Dịch đều để lại một viên kẹo như một phần "phí sử dụng." Loại kẹo để lại hoàn toàn phụ thuộc vào hôm đó cậu mang theo loại nào trong cặp sách.
Đối phương dường như cũng ngầm đồng ý với giao dịch kỳ lạ này, cho phép Ôn Văn Dịch sử dụng sân thượng vào giờ nghỉ trưa.
Khế ước không lời này duy trì suốt cả kỳ học, cho đến khi kỳ thi cuối kỳ gần kề. Một ngày nọ, vì làm rơi sách giáo khoa, Ôn Văn Dịch buộc phải quay lại sân thượng vào giờ không phải nghỉ trưa.