Ôn Văn Dịch cố gắng nhớ lại, rồi nhẹ giọng đáp: “… Quên rồi.”
Cố Văn Thịnh tức đến bật cười: “Em sợ tôi trả thù người ta đúng không?”
Ôn Văn Dịch lại ngồi xuống dịch sang cạnh Cố Văn Thịnh, nghiêng đầu tựa lên vai hắn, nhẹ giọng trấn an: “Thật sự quên rồi mà. Trí nhớ của em không tốt, với lại chuyện đó cũng xảy ra lâu lắm rồi.”
“Vậy sao em không nói với tôi?” Cố Văn Thịnh vẫn không nguôi giận, hiển nhiên không dễ dàng bị mấy lời qua loa làm dịu.
Ôn Văn Dịch chớp mắt, cố gắng nhớ lại:
“Ừm… cũng không rõ lắm. Hình như khi đó… chúng ta đang giận nhau.”
Từ lúc yêu nhau đến giờ, số lần hai người cãi vã chẳng thể đếm xuể. Ôn Văn Dịch mỗi lần giận lên đều chọn cách không thèm đoái hoài đến Cố Văn Thịnh, không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại, khiến Cố Văn Thịnh hết cách xoay sở.
Nghe vậy, Cố Văn Thịnh không nói hai lời, liền kéo cậu vào lòng, cắn nhẹ lên tai cậu, giọng nói trầm thấp xen chút đe dọa:
“Từ giờ không được giận dỗi với tôi nữa. Có gì không vui phải nói ra, nói ra tôi mới biết mà sửa, mới không phạm sai lầm lần nữa. Nghe chưa?”
Alpha tự cho rằng mình đang dùng ngữ điệu nghiêm khắc cảnh cáo, nhưng trong tai Ôn Văn Dịch lại hoàn toàn không giống như vậy. Cậu hừ nhẹ: “Nếu anh không bắt nạt em thì em cũng sẽ không giận nữa.”
“Bắt nạt em?” Cố Văn Thịnh nhướn mày, rồi bất ngờ cúi người cào nhẹ vào eo cậu.
“Ha…” Ôn Văn Dịch bất ngờ bật cười, cố gắng tránh né nhưng không thoát được, vừa cười vừa kêu lên: “Cố Văn Thịnh, em cảnh cáo anh, đừng đùa kiểu này… Ha ha ha… Không được… Ha ha ha…”
Ôn Văn Dịch co người lại, lăn xuống sofa, vừa định giơ chân đạp Cố Văn Thịnh thì đã bị hắn nhanh chóng áp lên, dùng cả trọng lượng cơ thể đè chặt. Cố Văn Thịnh chẳng chút nương tay, cứ thế cù lét cậu đến mức cười nghiêng ngả, mất hết sức phản kháng.
“Lần sau mà còn dám đi xem mắt…” Cố Văn Thịnh cúi đầu, chôn vào cổ Ôn Văn Dịch, hôn nhẹ lên những dấu vết mờ mờ chưa tan trên vai, giọng nói khàn khàn xen chút đe dọa: “Tôi sẽ xử lý em đó.”
Ôn Văn Dịch cười đến chảy cả nước mắt, không còn sức để vùng vẫy, chỉ có thể thở hổn hển, vội vàng đầu hàng: “Không đi nữa! Không bao giờ đi! Dù có chết cũng không đi!”
Đùa nghịch một trận xong, Cố Văn Thịnh ngồi dậy, vươn tay vén tóc mái lòa xòa trên mặt Ôn Văn Dịch, ánh mắt ôn nhu mà dịu dàng, khóe miệng hơi nhếch lên: “Ôn Tiểu Dịch, tôi đã là người của em rồi. Em cũng đừng có phụ lòng tôi đấy.”
“Alpha cao to 1m9 mà lại giả làm thỏ trắng yếu đuối,” Ôn Văn Dịch chẳng thèm giữ thể diện cho hắn, liếc mắt khinh thường, “Cố Văn Thịnh, anh không thấy xấu hổ à?”