Chương 35

Cố Văn Thịnh nhìn Ôn Văn Dịch đang thò đầu vào nồi tìm kiếm, cười nói: “Trên bàn kìa, sáng nay có sandwich với cà phê.”

Nghe vậy, Ôn Văn Dịch mới quay đầu, liếc mắt lên bàn: “À!”

Sau khi cùng nhau ăn sáng, Ôn Văn Dịch quay sang nhìn người nào đó đang ngồi ung dung trên sofa, trông chẳng có vẻ gì là bận rộn, cuối cùng không nhịn được mà hỏi:

“Không phải anh bảo hôm nay rất bận sao?”

Cố Văn Thịnh như chờ sẵn câu hỏi này, lập tức đáp: “Em không biết à? Họ muốn tôi đi xem mắt đấy! Tất nhiên tôi bịa bừa một cái lý do cho qua chuyện. Tôi có em rồi, xem mắt làm gì nữa.”

Nói là xem mắt, nhưng ở W thị, một Omega được gả cho nhà họ Cố – gia tộc danh giá hàng đầu – thì chẳng khác nào trèo cao. Việc từ chối gần như là không thể, mà thường chỉ cần Cố Văn Thịnh vừa ý, đối phương sẽ sẵn lòng chấp nhận mọi điều kiện.

Ôn Văn Dịch không ngờ lại có chuyện này, sực nhận ra điều gì đó, liền hỏi: “Đây chắc chắn không phải lần đầu đúng không?”

Cố Văn Thịnh thẳng thắn thừa nhận: “Từ lúc tôi về nước đến giờ, có mấy chú bác cứ đòi giới thiệu tôi đi xem mắt. Nhưng em yên tâm, tôi chưa gặp bất kỳ ai cả.”

Thấy nét mặt của Ôn Văn Dịch có chút kỳ quái, Cố Văn Thịnh lập tức tưởng cậu đang ghen, liền giả vờ ho khan một tiếng, trịnh trọng nói: “Em yên tâm, tôi chỉ thích mỗi em. Những kiểu gặp gỡ như thế này, tôi tuyệt đối không tham gia.”

Ôn Văn Dịch vốn đang ngồi cạnh hắn, nghe tới đây liền dịch người ra, ngồi xuống chiếc sofa đối diện. Nhìn vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc của Cố Văn Thịnh khi giải thích, cậu chỉ giả cười: “Em tin anh mà. Chúng ta ở tuổi này, trong nhà có chút sắp xếp cũng là bình thường thôi, rốt cuộc thì người ta cũng là những gia đình có danh tiếng và địa vị…”

Cố Văn Thịnh lập tức cảm nhận được điều gì đó bất thường, đôi mắt hơi nheo lại, nghi hoặc hỏi: “Chúng ta?”

“Nhà em cũng từng sắp xếp cho em xem mắt à?”

“Em đi chưa?”

Ôn Văn Dịch khẽ ho một tiếng, ánh mắt hơi né tránh: “Cũng chỉ là làm cho ba mẹ yên tâm thôi.”

Vốn định nhân cơ hội này để khiến người nào đó cảm thấy nguy cơ và chú ý hơn, ai ngờ ngọn lửa lại cháy ngược lên người mình. Cố Văn Thịnh hít sâu một hơi, ngả người tựa vào sofa, khoanh tay trước ngực, chất vấn: “Nhà nào?”

“Hả?” Ôn Văn Dịch bày ra vẻ mặt vô tội.

Cố Văn Thịnh nghiến răng: “Đối tượng xem mắt của em là nhà nào? Nói!”