Chương 33

"Hiện tại khác lúc yêu xa lắm, em phải nhanh chóng thích nghi." Cố Văn Thịnh mỉm cười, trêu chọc, đồng thời nắm lấy tay Ôn Văn Dịch.

Ôn Văn Dịch nhỏ giọng làu bàu: "Có gì khác đâu chứ."

Cố Văn Thịnh nghiêng đầu nhìn cậu, ánh mắt đầy ý cười:

"Khác chứ. Về sau có chuyện gì, em phải nói với tôi. Ví dụ như em bị bệnh, cần giúp đỡ, hay có kế hoạch nghỉ ngơi gì. Những lúc đó, tôi đều muốn ở bên cạnh em."

Ôn Văn Dịch, người đã quen sống một mình, ngập ngừng: "…Thật sao?"

Cố Văn Thịnh nhướng mày, nhẹ nhàng đáp:

"Đương nhiên. Ngược lại, tôi cũng sẽ chia sẻ những chuyện của tôi với em."

Bữa tối kết thúc trong bầu không khí nhẹ nhàng. Cố Văn Thịnh đích thân đưa Ôn Văn Dịch về tận cổng trường, tựa như chuyến đi lần này chỉ để cùng cậu ăn một bữa cơm.

Ôn Văn Dịch đứng tại cổng, nhìn theo chiếc xe rời đi, một lúc sau mới xoay người trở về ký túc xá.

Tiếng cửa mở khiến bạn cùng phòng ngẩng lên, nhìn cậu đầy ngạc nhiên: "Văn Dịch, cậu cười gì mà vui thế?"

Ôn Văn Dịch khựng lại, theo bản năng đưa tay chạm mặt: "Tôi đang cười sao?"

Thấy phản ứng ngơ ngác của cậu, bạn cùng phòng phá lên cười: "Đúng vậy, cười đến mức giống như vừa yêu đương xong ấy."

Cả phòng ký túc đều là những kẻ độc thân, nên hễ nhắc đến chuyện tốt gì cũng đều mặc định gắn với yêu đương. Ôn Văn Dịch vốn đã quen với những câu nói đùa này, nhưng giờ phút này lại hiếm khi cảm thấy chột dạ.

Bởi vì, cậu thật sự đang yêu đương.

Với một Alpha.

……

Ngày Cố Văn Thịnh ra nước ngoài, liên lạc giữa hắn và Ôn Văn Dịch chỉ giới hạn trong những cuộc gọi video và tin nhắn trò chuyện thông thường. Ban đầu, Ôn Văn Dịch chỉ coi đó là mối quan hệ bạn bè bình thường, cũng không nghĩ gì nhiều, chỉ muốn trở lại nhịp sống ổn định và không hề hiểu sai.

Tuy nhiên, Cố Văn Thịnh thì lại khác. Hắn, một Alpha, cảm thấy giữa họ chỉ thiếu một lời tỏ tình là đủ.

Vậy là vào dịp Giáng Sinh, Cố Văn Thịnh cố ý trở về để thổ lộ với Ôn Văn Dịch. Phản ứng đầu tiên của Ôn Văn Dịch lại là nghĩ rằng đó chỉ là một trò đùa vào ngày Cá tháng Tư.

Nhưng khi Cố Văn Thịnh nói rõ ràng về tình cảm của mình, Ôn Văn Dịch cảm thấy mình như bị dồn vào thế khó.

Ngày hôm đó, Cố Văn Thịnh thẳng thắn yêu cầu xác định mối quan hệ.

Ôn Văn Dịch ban đầu từ chối một cách lễ phép: “Không được đâu, em là beta, em không thông minh. Mặc dù em không xấu, nhưng cũng chẳng đến mức khuynh quốc khuynh thành, chúng ta không hợp đâu.”