[Tối nay cùng nhau ăn cơm.]
Ôn Văn Dịch nhìn tin nhắn vừa nhận được trên điện thoại, mím môi suy nghĩ, rồi trả lời: [Để em xem có tan học sớm không đã.]
Quả nhiên, ngay sau đó, điện thoại liền rung lên với cuộc gọi đến từ Cố Văn Thịnh.
“Ôn Tiểu Dịch, dạo này em càng ngày càng không coi tôi ra gì, đúng không?”
Ôn Văn Dịch xoay cây bút trong tay, giọng mang theo ý cười: “Em có làm gì đâu?”
Cố Văn Thịnh hừ nhẹ: “Vậy thì em thử giải thích xem, trường học nào mà còn có tiết học vào giờ cơm tối?”
Ôn Văn Dịch thản nhiên đáp: “Trường của em.”
Cố Văn Thịnh nghẹn lời trong giây lát, rồi phàn nàn: “... Tôi đã bảo mà, từ trước đến giờ tôi chưa từng nghe qua tên trường em đâu, đến lúc em đi học ở đó tôi mới biết.”
Ôn Văn Dịch chưa kịp nói gì, Cố Văn Thịnh đã tiếp lời, giọng đầy tiếc nuối: “Lúc trước tôi bảo em vào trường tôi học, em nhất quyết không chịu.”
Ôn Văn Dịch bất đắc dĩ cười nhẹ: “Trường anh muốn vào là vào được sao?”
Cố Văn Thịnh còn định nói thêm gì đó, nhưng Ôn Văn Dịch đã ngắt lời: “Được rồi, em nhớ ra buổi tối không có tiết học. Gửi địa điểm đi, tối nay gặp.”
Nói xong, cậu dứt khoát cúp máy.
Cố Văn Thịnh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, im lặng một lúc lâu. Sau khi gửi địa chỉ nhà hàng cho Ôn Văn Dịch, hắn mới bỏ điện thoại xuống.
Hai người đã duy trì mối quan hệ yêu xa suốt mấy năm qua, cơ hội hẹn hò như thế này thật sự không nhiều. Thêm vào đó, Ôn Văn Dịch luôn giữ kín chuyện của cả hai, nơi công cộng lúc nào cũng giả vờ xa cách. Bây giờ, khi cuối cùng đã có cơ hội ở cùng một thành phố, Cố Văn Thịnh cảm thấy cần phải thay đổi cách thức ở bên nhau.
Khi Ôn Văn Dịch bước ra khỏi cổng trường, cậu ngay lập tức nhận ra chiếc xe quen thuộc đang đỗ bên lề đường. Đảo mắt nhìn quanh để chắc chắn không có người quen nào, cậu mới mở cửa ghế phụ và ngồi vào.
“Không phải đã nói anh cứ đến thẳng nhà hàng sao? Em tự mình đi qua là được rồi.” Vừa ngồi xuống, Ôn Văn Dịch đã bắt đầu truy hỏi, giọng mang theo ý trách móc.
Cố Văn Thịnh nhướng mày, điềm nhiên đáp:
“Trước đây vì hoàn cảnh đặc biệt thì thôi, nhưng giờ cả hai đều ở cùng một thành phố. Hẹn hò mà còn để em tự đến, chẳng phải tôi sẽ bị coi là một người bạn trai vô trách nhiệm à?”
Bạn trai... Ôn Văn Dịch nghe xong không biết nên phản bác thế nào, đành im lặng.