Nhìn thấy bài hát đang phát trên điện thoại của hắn, Phùng Tiểu Vũ hạ giọng reo lên:“A, đây là bài của thần tượng tớ mà! Cậu cũng thích anh ấy sao?”
Ôn Văn Dịch liếc mắt nhìn xung quanh, phát hiện vài ánh mắt tò mò đang hướng về phía họ. Cậu lập tức thu dọn đồ đạc, kéo Phùng Tiểu Vũ rời khỏi phòng tự học, đi thẳng xuống quán cà phê ở tầng một.
“Rồi, nói đi. Bao giờ thì cậu bắt đầu thích Tiểu Bạch vậy hả?” Phùng Tiểu Vũ đặt cốc cà phê xuống bàn, ánh mắt như muốn tra khảo cậu đến cùng.
Ôn Văn Dịch ngơ ngác: “Tiểu Bạch là ai?”
“Cậu vừa nghe bài hát của Tiểu Bạch còn gì! Fans thường gọi anh ấy là Tiểu Bạch, tên thân mật ấy. Làm sao cậu không biết? Cậu không phải fan của anh ấy sao?”
Ôn Văn Dịch nhún vai: “Tôi chỉ bấm đại một bài thôi.”
Phùng Tiểu Vũ thất vọng trông thấy rõ, nhưng rất nhanh lại phấn chấn lên: “Tiểu Bạch không chỉ có nhân phẩm tốt mà còn rất tài năng. Cậu nên tìm hiểu thêm về anh ấy, tớ cá là cậu cũng sẽ thích anh ấy thôi!”
Ôn Văn Dịch thờ ơ đáp: “À.”
Nhắc đến thần tượng, Phùng Tiểu Vũ lập tức hào hứng, lời nói như tuôn ra không dứt: “Nghe nói bài hát mới lần này của anh ấy được công ty đầu tư lớn để mời một người viết lời nổi tiếng trong giới. Người đó có nghệ danh rất thú vị, tên là Tùy Ý.”
Ôn Văn Dịch gật đầu nhẹ, tỏ vẻ hờ hững: “Tên cũng khá thú vị đấy.”
Cách trả lời qua loa của cậu khiến Phùng Tiểu Vũ hơi khó chịu, nhất là khi nhắc đến thần tượng mà cậu lại thiếu nhiệt tình như vậy.
“Rốt cuộc cả ngày cậu bận gì thế? Thấy lúc nào cũng ôm sách, không chơi với ai, nhưng cũng chẳng nghe nói cậu giành được học bổng hay lọt danh sách nghiên cứu sinh gì cả...”
Ôn Văn Dịch im lặng, không nói lời nào.
Nhận ra mình lỡ lời, Phùng Tiểu Vũ nhấp môi, giọng nói nhỏ dần: “Xin lỗi, tớ không có ý đó... Chỉ là, chúng ta quen nhau từ hồi cấp ba đến giờ, tớ luôn coi cậu là bạn, nhưng cậu chẳng bao giờ chia sẻ gì với tôi cả. Điều đó khiến tớ thấy hơi buồn.”
Từ khi quen biết đến giờ, Ôn Văn Dịch lúc nào cũng giữ khoảng cách với mọi người xung quanh. Cậu luôn mang dáng vẻ bình thản, không buồn không vui, như thể bất cứ ai biến mất khỏi thế giới của cậu cũng chẳng tạo ra chút xáo trộn nào.
Ôn Văn Dịch nghĩ một lát, kiên nhẫn giải thích: “Tôi toàn đọc mấy cuốn sách chẳng liên quan gì đến ngành học, thành tích không tốt nên không có học bổng cũng là chuyện bình thường. Còn chuyện thần tượng thì tôi thật sự không hâm mộ ai cả.”