Cùng lúc đó, ở một nơi xa xôi trên trái đất, tiếng chuông thông báo vang lên trong không gian yên tĩnh của một văn phòng rộng lớn. Người đàn ông đang chăm chú làm việc trước màn hình máy tính liền dừng tay, ánh mắt khẽ động. Hắn đứng dậy, bước tới chiếc sofa ở góc phòng, cầm lấy điện thoại.
Dòng tin nhắn ngắn gọn hiện lên trên màn hình khiến khóe môi Cố Văn Thịnh nhếch lên thành một nụ cười nhàn nhạt. Hắn không vội vã đáp lại bằng tin nhắn, mà ngay lập tức gọi điện.
Tiếng chuông đổ dài, hồi lâu mới có người bắt máy.
Thay vì tỏ ra tức giận vì bị để chờ, giọng Cố Văn Thịnh lại mang theo ý cười trầm ấm:
“Trả lời muộn cả tháng, lá gan của em càng lúc càng lớn đấy, Ôn Tiểu Dịch. Còn nữa, chữ ‘Ừm’ kia là có ý gì?”
Bên kia, không biết người nói gì, chỉ nghe thấy tiếng cười trầm thấp đầy ý vị của Cố Văn Thịnh vang lên: “Thôi được, đợi tôi về, em tự mình giải thích trước mặt tôi đi.”
Lời còn chưa dứt, đầu dây bên kia đã bị cắt ngang.
“Tít tít tít ——”
Trong căn phòng trên lầu hai nhà họ Ôn, Ôn Văn Dịch ném điện thoại ra cuối giường sau khi kết thúc cuộc gọi, đôi mắt tức tối trừng chiếc điện thoại một hồi rồi vùi cả người vào trong chăn.
Ừm chẳng phải đã là câu trả lời rõ ràng sao? Còn bắt cậu phải giải thích cái gì nữa?
Cố đại thiếu gia xuất ngoại vài năm, đến cả tiếng mẹ đẻ cũng thoái hóa rồi!
Chửi thầm trong lòng một hồi, cơn giận của Ôn Văn Dịch mới dần nguôi. Cậu bò dậy, với tay nhặt lại chiếc điện thoại bị vứt bỏ khi nãy.
Trước khi Cố Văn Thịnh ra nước ngoài, hai người từng học chung ở một trường cấp ba, chỉ khác nhau vài năm lớp. Khi Ôn Văn Dịch vừa vào lớp 10, Cố Văn Thịnh đã là học sinh lớp 12.
Hai người quen biết nhau một cách rất ngẫu nhiên, không phải tại những buổi tiệc giao lưu của gia tộc, mà là trên sân thượng bỏ hoang của khu dạy học. Lúc đó, Ôn Văn Dịch hoàn toàn không biết nơi này đã bị Cố Văn Thịnh "chiếm dụng" từ lâu. Dù sao, khi ấy cậu chỉ là một tân sinh lớp 10, đơn thuần muốn tìm một nơi yên tĩnh và hẻo lánh để vượt qua giờ nghỉ trưa.
Thời gian hai người lên sân thượng không trùng khớp, nên phải mãi đến gần kỳ thi giữa kỳ, Cố Văn Thịnh mới phát hiện ra "lãnh địa" của mình có kẻ xâm phạm. Nguyên nhân cũng rất tình cờ — Ôn Văn Dịch trong lúc vội vàng đã sơ ý làm rơi sách giáo khoa, để lại dấu vết.