Chương 24

Cố Bồi Hiển cau mày: “Ai nói mấy lời đó trước mặt em? Bớt giao du với mấy người thích khua môi múa mép, đừng để bọn họ làm em phiền lòng thêm.”

Cố Bồi Hiển không buồn che giấu sự chán ghét đối với đám thân thích nhà mẹ đẻ của Nguyên Hiểu.

Nụ cười trên khóe môi Nguyên Hiểu vụt tắt: “Em biết rồi.”

Thấy bà có vẻ không vui, Cố Bồi Hiển thở dài, giọng điệu hòa hoãn hơn: “Gần đây Phi Trình làm rất tốt vài dự án. Tôi đang cân nhắc thăng chức cho nó vào quý sau. Nhưng trước mắt, bảo nó cẩn thận, đừng để xảy ra sai sót.”

Nguyên Hiểu nghe vậy mới lấy lại nụ cười: “Được. Phi Trình là một đứa trẻ tài giỏi, chắc chắn sẽ không làm anh thất vọng.”

Cố Bồi Hiển gật đầu, đứng dậy, rồi quay vào trong nhà.

Ở phòng khách, Cố Văn Thịnh ngồi một mình trên ghế sofa. Người giúp việc mang trà lên, đặt trên bàn trước mặt hắn, nhưng hắn không đυ.ng đến.

Cố Bồi Hiển bước vào, ngồi đối diện, vừa mở miệng đã hỏi: “Hôm qua ở nhà Tống gia chơi vui quá nhỉ?”

Cố Văn Thịnh không nhướn mày, giọng bình thản: “Sinh nhật Tống Thành, chẳng phải nên náo nhiệt một chút sao?”

Cố Bồi Hiển nhìn hắn, gật đầu: “Nghe nói mấy năm nay Tống Thành xử lý sản nghiệp của Tống gia rất tốt. Con vừa mới về nước, cần làm quen với công việc trong công ty, kết giao với cậu ta cũng không tồi.”

Cố Văn Thịnh không mấy bận tâm, chỉ hờ hững đáp: “Ừ.”

“Qua nhà cũ rồi à?” Cố Bồi Hiển hỏi thêm.

Cố Văn Thịnh khẽ nhếch khóe môi, lập tức hiểu ra lý do vì sao ông ta lại đột ngột gọi hắn về ăn cơm trưa. Thì ra chỉ để nghe chuyện này: “Phải. Ông nội muốn con qua chơi cờ với ông.”

“Lão nhân gia thường suy nghĩ nhiều, nhưng con còn trẻ, nên có lập trường và suy nghĩ riêng của mình.” Cố Bồi Hiển nhìn hắn, lời lẽ có ý khuyên răn.

Cố Văn Thịnh mỉm cười nhạt: “Ba, ba cũng không còn trẻ đâu.”

Lông mày Cố Bồi Hiển cau lại: “Con!”

Hai cha con vừa nói đôi ba câu, Nguyên Hiểu từ phòng ăn bước ra, giọng nhẹ nhàng: “Bồi Hiển, Văn Thịnh, dì đã dọn xong đồ ăn, ra ăn cơm thôi.”

Cố Bồi Hiển liếc nhìn con trai, giọng có chút trách móc: “Chỉ biết chọc giận người khác!” Nói xong, ông đứng dậy đi về phía bàn ăn.

Cố Văn Thịnh không chút cảm xúc, thong thả đứng lên, chậm rãi đi theo sau.

Lúc bước ngang qua Nguyên Hiểu, hắn thậm chí không thèm liếc bà lấy một cái.

Nguyên Hiểu khẽ cúi đầu, khóe miệng vô thức trùng xuống. Chờ hai cha con ngồi vào bàn, bà mới đi lên lầu gọi cậu con trai nhỏ vẫn đang làm bài tập xuống ăn cơm.