Ôn Văn Dịch đói bụng từ lâu, bát mì nóng hổi trước mặt như mang lại sức sống mới. Cậu ăn ngon lành, từng đũa từng đũa làm ấm cả người. Nhưng đến nửa bữa, ánh mắt cậu liếc qua thấy vẻ do dự trên gương mặt Cố Văn Thịnh. Dừng đũa, cậu chủ động hỏi: “Anh muốn nói gì thì nói đi.”
Cố Văn Thịnh lúc này mới đặt đũa xuống, ánh mắt nghiêm túc nhìn cậu, giọng trầm ổn: “Tôi muốn hỏi, em có muốn dọn đến đây ở cùng tôi không?”
Hiện tại, Ôn Văn Dịch đang ở ký túc xá trường. Thỉnh thoảng có việc, cậu mới về nhà Ôn gia.
Thực ra, cậu hoàn toàn đủ khả năng mua một căn hộ riêng, chỉ là trước mắt chưa cảm thấy cần thiết.
“Nhà này gần trường em hơn.” Cố Văn Thịnh bắt đầu liệt kê lợi ích, như thể sợ cậu từ chối: “Có tài xế đưa em đi học khi cần, không phải chen chúc hay vội vã. Những lúc không có giờ học, em có thể ở nhà nghỉ ngơi, thoải mái hơn ký túc xá. Em thích yên tĩnh, đúng không? Ở đây yên bình hơn ký túc xá trường học rất nhiều.”
Ôn Văn Dịch gõ nhẹ chiếc đũa lên miệng, ánh mắt lấp lửng: “Chuyện đó để sau hẵng nói.”
Cố Văn Thịnh khẽ cúi đầu, hàng mi hơi rung, trông như có chút mất mát.
Ôn Văn Dịch nhìn cậu một lúc, rồi như không đành lòng, đành nhượng bộ: “Hay là… cuối tuần này em ở lại đây?”
“Được.” Cố Văn Thịnh lập tức đáp, giọng điệu thoáng vẻ nhẹ nhõm.
Gần trưa, Cố Văn Thịnh mới rời khỏi, trở về Cố gia.
Bạch Phong Lệ Uyển là căn hộ hắn tự mua, từ lúc về nước, hắn đã coi nơi đó như nhà của mình. Cố gia chẳng qua chỉ là chỗ hắn buộc phải lui tới để xã giao mà thôi.
“Văn Thịnh về rồi.”
Trong vườn hoa, Nguyên Hiểu nhìn thấy bóng dáng Cố Văn Thịnh ở cổng, khẽ mỉm cười, chậm rãi nói với Cố Bồi Hiển.
Cố Bồi Hiển liếc mắt nhìn, giọng điệu lạnh nhạt: “Tôi gọi nó về ăn trưa.”
Nguyên Hiểu hạ mi mắt, thong thả chỉnh sửa những cành hoa hồng trên tay. Nghe vậy, bà lên tiếng: “Thực ra, em vẫn nghĩ nên để Văn Thịnh về đây ở. Nhà rộng rãi, phòng thì không thiếu, nó cứ mãi ở ngoài như vậy, người ta lại tưởng rằng nó bất hòa với gia đình.”
Cố Bồi Hiển nhàn nhạt đáp: “Nó đã trưởng thành, ra ngoài ở cũng là lẽ thường. Em không cần suy nghĩ nhiều, nó không nhằm vào em đâu.”
Nguyên Hiểu mỉm cười, giọng như có chút tự giễu: “Em biết, từ nhỏ nó đã không để em vào mắt, làm gì đến mức nhằm vào. Nó chướng mắt em, cũng phải thôi. Người ta nói, mẹ kế làm sao sánh được với mẹ ruột.”