Sáng hôm sau, Ôn Văn Dịch tỉnh dậy, trên giường chỉ còn mỗi mình cậu. Cậu nằm lại một lát, mắt nhắm hờ, rồi từ từ mở ra, quan sát căn phòng quen thuộc nhưng cũng có chút xa lạ này.
Nơi đây chính là chỗ mà vài lần trước, khi Cố Văn Thịnh lén về nước, hai người họ vẫn thường gặp nhau. Vì thế, khi hắn nói “chỗ cũ,” Ôn Văn Dịch lập tức biết đó là đâu.
Nhưng giờ đây, căn phòng đã khác trước rất nhiều. Nhiều đồ dùng sinh hoạt mới được bổ sung, nhìn qua cũng đủ nhận ra có người định sống lâu dài ở đây.
Cậu bước xuống giường, mở tủ quần áo tìm một bộ của Cố Văn Thịnh để mặc, sau đó mới rời khỏi phòng, đi ra phòng khách.
Vừa bước tới gian bếp, hình bóng quen thuộc của người đứng sau bàn bếp đập vào mắt cậu. Ngày hôm qua không kịp nhìn kỹ, nhưng sáng nay, ánh sáng rực rỡ khiến mọi thứ rõ ràng hơn. Ôn Văn Dịch nhận ra không chỉ phòng khách mà cả phòng bếp cũng đã được sửa sang lại. Mọi thứ đều khác trước, vừa lạ lẫm vừa gợi lên một cảm giác khó tả trong lòng cậu.
“Dậy rồi à?” Cố Văn Thịnh nhìn thấy cậu, khóe miệng khẽ nhếch lên, giọng điệu thoải mái.
“Anh… à không, anh…” Ôn Văn Dịch ngồi xuống chiếc ghế cao bên cạnh bàn bếp, ngập ngừng hỏi ra suy đoán của mình, “Tính ở đây luôn sao?”
Cố Văn Thịnh đang nấu mì, xoay người lại để kiểm tra nồi canh, giọng điệu bình thản: “Ừ, tạm thời ở đây.”
“Tại sao anh không về Cố gia?” Ôn Văn Dịch nhíu mày, giọng đầy thắc mắc. Theo lý mà nói, cha hắn chắc hẳn sẽ muốn hắn sống ở nhà.
Cố Văn Thịnh khẽ cười nhạt, ánh mắt lộ vẻ giễu cợt: “Em nghĩ xem, có ai ở đó thật lòng hoan nghênh tôi về không?”
Mẹ ruột của Cố Văn Thịnh qua đời khi sinh hắn. Lúc hắn mười tuổi, cha hắn tái hôn, và không lâu sau, một đứa em trai Alpha ra đời. Giờ đây, Cố gia là lãnh địa của mẹ kế và cậu em trai nhỏ. Hắn về đó chẳng khác nào một kẻ ngoài cuộc.
Nhận ra câu nói của mình vô ý chạm vào nỗi đau, Ôn Văn Dịch thoáng chốc im lặng. Một lát sau, cậu bước đến sau lưng hắn, nhẹ nhàng ôm lấy eo: “Xin lỗi... em không nên nói vậy.”
Cố Văn Thịnh cảm nhận được sự chân thành trong lời nói và hành động của cậu. Hắn khẽ cười, đưa tay xoa đầu cậu như trấn an: “Không sao đâu. Tôi quen rồi.”
Bữa ăn nhanh chóng được chuẩn bị xong. Ôn Văn Dịch nếm thử một miếng, ánh mắt sáng rỡ, không kiềm được lời khen: “Sao anh cái gì cũng giỏi vậy?”
Cố Văn Thịnh bật cười, cúi xuống hôn nhẹ lên má cậu: “Ngoan, mau ăn đi.”